Lãnh Đế Cuồng Thê

Chương 109 - Chương 107.2

/109


Thánh Thành.

Giống như ở ngoài cửa Mộc Thành, Thánh Thành phân gia chủ cũng cùng mọi người đứng ở ngoài cửa thành.

Xe ngựa dừng lại, Nạp Lan Yên liền vén rèm xe lên đi rồi xuống dưới.

Thánh Thành phân gia chủ là một lão giả thoạt nhìn hơn tuổi sáu mươi, nhìn thấy Nạp Lan Yên liền híp mắt nở nụ cười, thoạt nhìn đặc biệt thân thiết hiền lành: “Thánh Thành phân gia ở đây cung nghênh gia chủ!”

Mọi người phía sau ông cũng hơi hơi khom người: “Thánh Thành phân gia ở đây cung nghênh gia chủ!”

Nạp Lan Yên tiến lên nâng lão giả dậy: “Phân gia chủ khách khí.”

Lão giả lắc lắc đầu, cười tủm tỉm nói: “Gia chủ đi đường mệt nhọc, một đường vất vả. Trước về tộc đi, lão phu đã an bài tốt bữa tối rồi.”

Mọi người một đường trở lại Thánh Thành phân gia, sau khi Nạp Lan Yên thấy lão giả an bài thỏa đáng tất cả mọi người, liền hỏi: “Phân gia chủ, nãi nãi ta đâu?”

Lão giả cười cười: “Ta mang gia chủ đi.”

“Đa tạ.”

Hai người một đường từ sau viện vòng qua núi giả, một rừng trúc tía có chút quen thuộc liền ánh vào bên trong mi mắt của Nạp Lan Yên.

Đột nhiên, nàng hiểu được vì cái gì gia gia lại coi rừng trúc tía của mình là bảo bối như vậy.

Lão giả đứng ở ngoài rừng trúc tía, cười khẽ nói: “Phu nhân ở trong phòng ngay sau rừng trúc, gia chủ, ta sẽ không bồi ngài đi vào.”

“Cảm ơn.”

Nạp Lan Yên nói cảm ơn, chậm rãi đến gần rừng trúc, nhìn gian phòng nhỏ bình thường đến không thể bình thường hơn ở phía sau rừng trúc kia, trong lòng không khỏi cảm thấy bất đắc dĩ, lão hai nhân này đều là tự mình trông coi gian phòng nhỏ trong rừng trúc đến cả bố cục cũng giống nhau.

Đứng ở trước cửa, Nạp Lan Yên nâng tay lên lại ngừng trong một cái chớp mắt ở trên không trung.

Trong trí nhớ chưa bao giờ từng có ký ức về nãi nãi, gần đến giờ khắc này, lại có một chút cảm giác e sợ với người thân.

Nhưng mà, ngay tại khoảnh khắc nàng chần chờ, cửa phòng đã mở ra từ bên trong.

Cửa gỗ phát ra một tiếng vang nhỏ, một vị mỹ phụ nhân bộ dáng thướt tha xuất hiện ở trước mặt của Nạp Lan Yên.

Năm tháng giống như vẫn chưa lưu lại dấu vết gì ở trên dung nhan của bà, chính là một đôi mắt đẹp lại hiển thị rõ tang thương.

“Ngươi là...... Yên Nhi sao?”

Liễu Tố Nhu nhẹ nhàng nâng tay, dường như muốn vuốt ve khuôn mặt của Nạp Lan Yên, tiếc rằng, tay lại run run không ngừng.

Nạp Lan Yên nhẹ nhàng cầm tay của bà đặt ở trên mặt của mình, muốn cười với bà một tiếng, yết hầu lại nghẹn vô cùng đau đớn, giọng nói có chút khàn hô một tiếng: “Nãi nãi.”

“Ừ! Ừ!” Liễu Tố Nhu liên tục đáp lại hai tiếng, lập tức ôm Nạp Lan Yên vào trong lòng, nước mắt không ngừng từ hốc mắt rớt xuống, “Hài tử ngoan, hài tử ngoan!”

Cái mũi của Nạp Lan Yên cũng trở nên chua xót, thân tình huyết mạch tương liên (người thân ruột thịt máu mủ gắn bó) làm cho nàng cảm động mà trở nên khổ sở.

Một lúc lâu sau.

Liễu Tố Nhu mới buông Nạp Lan Yên ra, lôi kéo tay của nàng đi vào trong phòng.

Nạp Lan Yên nhìn bài trí vô cùng đơn giản chỉ có một giường một ghế giống hệt gia gia kia, lại dở khóc dở cười.

Ánh mắt của Liễu Tố Nhu một chút cũng không nguyện rời đi Nạp Lan Yên, nhìn nàng nay vóc dáng còn cao hơn bà, nức nở nói: “Trưởng thành, Yên Nhi cũng cao như vậy rồi.”

“Nãi nãi, mấy năm nay người sống tốt không?” Nạp Lan Yên lôi kéo tay bà, hỏi.

Liễu Tố Nhu nhẹ nhàng sờ sờ tóc của nàng: “Mấy năm nay, thực xin lỗi.”

Là bà không có dũng khí trở về, cũng là bà, làm cho mấy năm nay đứa nhỏ này bị khổ nhiều như vậy.

“Nãi nãi, trở về đi.”

Nạp Lan Yên đứng dậy nhẹ nhàng ôm bà, “Mấy năm nay qua gia gia cũng không tốt, ông vẫn một người ở trong phòng giống như nơi này vậy, trông coi một rừng trúc tía bên ngoài. Mỗi ngày trừ bỏ tu luyện chính là coi rừng trúc tía này giống như đứa nhỏ mà chăm sóc.”

“Hắn...... Một người ở sau rừng trúc?” Liễu Tố Nhu hơi hơi giật mình, cười khổ hỏi ra tiếng.

Từ nhỏ bà lớn lên ở bên cạnh một rừng trúc tía, một rừng trúc tía ở Nạp Lan gia kia cũng là hắn vì nàng từng cây từng cây trồng, chỉ vì để nàng có thể ở Nạp Lan gia có nhiều thứ thuộc về mình hơn.

Nhưng mà sau khi thành thân hắn lại bận việc tu luyện cùng gia nghiệp, thời gian có thể theo bà ở rừng trúc tía càng ngày càng ít.

Thẳng đến sau khi bà trơ mắt nhìn nhi tử và nhi tức bị bức chết, nhìn hắn vì gia tộc mà từng bước nhượng bộ, bao dung cùng làm bạn biến thành lửa giận cùng thống khổ không giới hạn.

Bà mang theo thi thể của nhi tử và nhi tức, vừa đi chính là mười mấy năm.

Nạp Lan Yên nắm tay bà, sắc mặt lại vô cùng trịnh trọng: “Hơn nữa nãi nãi, chỉ cần một tia tâm mạch cuối cùng của cha nương ta vẫn còn, ta nhất định sẽ cướp bọn họ về từ trong địa ngục!”

“Cái gì?”

Lần này Liễu Tố Nhu thật sự là ngây ngẩn cả người: “Yên Nhi, con nói cái gì?”

“Ta nói, ta nhất định sẽ cướp cha nương về từ trong địa ngục!”

“Như thế nào có khả năng, điều này sao có thể......” Liễu Tố Nhu nghĩ đến hai hài tử nay bị bà băng phong (làm cho đóng băng) ở trong phòng băng, giống như đứa nhỏ lắc đầu nguầy nguậy: “Yên Nhi, điều này sao có thể......”

Nạp Lan Yên nói: “Nãi nãi, sư tôn của ta là Hỗn Độn thiên tôn tồn tại từ khi trời đất mới hình thành, hắn nói có thể, vậy nhất định có thể.”

Hỗn Độn thiên tôn.

So với nghe được Nạp Lan Yên nói hai hài tử sống lại Liễu Tố Nhu càng chấn kinh (kinh ngạc hoảng sợ) hơn rồi, Hỗn Độn thiên tôn, những người khác có thể không rõ ràng lắm, nhưng như thế nào bà có thể không biết?

Từ nhỏ Liễu Tố Nhu nghe thần tích truyền thuyết mà lớn lên, so với bất luận kẻ nào

/109

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status