Mỹ Nhân Như Họa

Chương 10 - Chương 10

/103


Kể từ sau khi uống thuốc xong thì Hồng Ngọc vẫn ở vào trạng thái mê mang, không ngừng mê sảng, lại mơ hồ còn có chút dấu hiệu phát sốt.

Lại nói thân thể nàng còn yếu hơn chút so với Thẩm Họa, năm trước tất cả lớn nhỏ dù sao vẫn phải bị bệnh một vài lần, lúc này lại càng thêm hao tổn nguyên khí, tình trạng nàng như vậy cũng không dễ lắc lư chuyển dời nữa.

Thẩm Họa suy nghĩ những thứ này, bèn muốn để Hồng Ngọc tạm thời dưỡng thương ở trong nhà kề Kỳ Lân cư, nhưng dù sao chủ tớ bọn họ là ở chỗ của Dục Ca Nhi, dù như thế nào vẫn là Tiểu Kỳ Lân kia đồng ý mới được.

Vì vậy, Thẩm Họa lại vòng đến phòng bếp nhỏ của Kỳ Lân cư, dù sao đã đến thời gian bữa tối, nếu hai cha con bọn họ trở lại, nhất định là muốn truyền lời dùng cơm.

Thẩm Họa cảm thấy rốt cuộc là phải xuất ra chút thành tâm thật ý đi cầu người, cũng không phải để ý quá mức công việc nữ đầu bếp này, gọi một tiểu nha hoàn trước tiên sắp xếp lại nguyên liệu nấu ăn mình cần ở phòng bếp, mình thì lại quay về nhà kề tự mình lau một chút thân thể đổ mồ hôi cho Hồng Ngọc.

Đợi đến khi thấy vẻ mặt người ngủ trên giường giản ra một chút, nàng mới đứng dậy đến phòng bếp.

Kỳ Lân cư này bởi vì một đợt sóng gió vào buổi trưa, tôi tớ cần phải đưa đến thôn trang cũng đã bị tổng quản sự đuổi đến phòng chứa củi giam giữ trước, người ở lại tuy rằng lười biếng chút, nhưng là đàng hoàng, Thẩm Họa dặn dò chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn như thế cũng không thấy chậm trễ.

Nàng nhìn chút nguyên liệu nấu ăn này với đồ vốn hiện có trong phòng bếp nhỏ, đã sớm quyết định làm vài món màu sắc tươi đẹp, làm cho trẻ con thích.

Một món cá cuốn rau màu sốt cà (茄汁彩蔬鱼卷), là dùng ớt đỏ ngọt, cà rốt thái hạt lựu, rau chân vịt thái hạt lựu lấy lòng trắng trứng hòa (调和) bao vào trong miếng cá thật mỏng từ từ cuộn lại sau đó chưng chín với lửa lớn, lại hầm nhừ cà đỏ luộc bỏ vỏ và đường phèn thành sốt đặc xối ở trên cá cuốn.

Cá cuốn trắng như tuyết mơ hồ lộ ra màu sắc rực rỡ giống như đèn màu hoa đăng đẹp mắt trên lễ, còn có một món gạo nếp ngó sen hoa quế (桂花糯米藕), là một món đặc sắc của Giang Nam, màu sắc hồng sáng thật giống như ngọc thô chưa mài dũa, mùi vị càng thêm thơm ngọt ngào, trong trẻo, phối với mùi hoa quế nồng đậm, ngọt ngào lại ấm áp.

Thẩm Họa làm hai món chính, phía sau thì đơn giản phối một món rau trộn ngon miệng và một chén canh sữa, bất tri bất giác sắc trời đã nhá nhem tối, khói bếp lượn lờ cũng ẩn trong bóng đêm, chỉ chốc lát sau thì có một tiểu nha hoàn mặt tròn thở hổn hển nho nhỏ đã chạy tới, Biểu tiểu thư ngài đoán thật là chính xác, Đại công tử và Dục Ca Nhi nói muốn dùng bữa tối đấy.

Khóe miệng Thẩm Họa cong lên, coi như hai người phụ tử bọn họ ở Hành Vu uyển đã ăn bữa tối, lão phu nhân lớn tuổi, hôm nay lại bị kinh sợ, Hải ma ma là người thông suốt như vậy nhất định sẽ dặn dò phòng bếp làm món dễ tiêu ngon miệng chút.

Dục Ca Nhi vẫn còn ở tuổi tham ăn, sao có thể ăn vui sướng, trở lại hoàn toàn * sẽ ồn ào ăn chút ăn vặt nữa.

Nàng vội vàng rửa tay, bảo nha hoàn mặt tròn bỏ mấy loại món ăn vào hộp đựng thức ăn.

Thẩm Họa bày tỏ không lo lắng trên thân mình dính mùi khói dầu hun người, nàng là hương nữ nhi trời sanh, đủ để áp đảo bất kỳ mùi vị không hợp, chỉ đơn giản sửa sang lại quần áo và tóc mai tán loạn, liền mang hộp đựng thức ăn đi tới bên trong chỗ ngủ của Dục Ca Nhi.

Gần đến cửa phòng ngủ, trong cửa gỗ mở hé có ngọn đèn chập chờn chui ra từ trong kẽ hở.

Chiếu rọi ra bóng dáng một lớn một nhỏ, trong tay Tiểu Kỳ Lân giương nanh múa vuốt không còn cầm cung, mà lại là giữa cổ mang một con □□ rất nhỏ, có hình có dạng nhắm ngay Tiêu tướng quân, trong miệng còn từng trận có từ: Hạng giá áo túi cơm, còn không mau mau đầu hàng, Kỳ Lân đại tướng quân ta nhất định tha cho ngươi một mạng.

Kỳ Lân đại tướng quân?

Hạng giá áo túi cơm?

Thẩm Họa cảm thấy buồn cười mãi, bị con trai của mình gọi là hạng giá áo túi cơm, nên giơ chân đánh cái mông cậu nhỉ.

Hắn thì đứng quay lưng về phía nàng, góc độ vừa vặn Thẩm Họa nhìn rõ ràng, chỉ thấy xa xa dưới khóe miệng sống mũi anh tuấn kia làm như đang kéo căng, cuối cùng lại giơ đôi tay thật cao tỏ vẻ đầu hàng.

Dục Ca Nhi khanh khách hài lòng cười lên, cũng chỉ trong chớp mắt, lúc Tiểu Kỳ Lân đang hài lòng lại bị hắn đột nhiên bay bổng gác ở trên cổ, quất □□ ném qua một bên, đưa tay vỗ một cái tới trên mông đít nhỏ của cậu, Gây nữa, có thể sẽ không có quà vặt mà ăn.

Phụ thân trở lại thì đánh người, ngày mai Dục Ca Nhi sẽ nói cho tằng tổ mẫu, muốn ở với lão nhân bà.

Tiểu Kỳ Lân thua hoàn toàn, lại vẫn muốn lộ ra móng vuốt nhỏ thị uy, có điều kiêu ngạo hình như là yếu một chút, riêng dáng vẻ vĩ đại kia của Tiêu tướng quân chính là


/103

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status