Mỹ Nhân Như Họa

Chương 5 - Chương 5

/103


Editor: trang bubble ^^

Đừng hòng rời đi nữa. Tiếng nói của hắn vừa dứt, Thẩm Họa chỉ cảm thấy thân thể chợt nhẹ, rốt cuộc lại là hắn ôm mình bay bổng lên.

Bởi vì nàng đột nhiên không trọng lượng mà kinh hoảng bám vào bờ vai của hắn, hai cánh tay Tiêu Dịch thon dài mà có lực, Thẩm Họa nhất thời tức giận vỗ vỗ lồng ngực của hắn, hình như Tiêu Dịch chỉ thích thấy nàng có vẻ tức giận, càng ngày càng ôm chặt cánh tay.

Không muốn như ý của hắn, Thẩm Họa cũng lười giãy giụa, tỉ mỉ nhớ lời hắn nói mới rồi, thậm chí có chút không hiểu ý trong lời hắn nói?

Đừng hòng rời đi nữa, là nói nàng không cách nào rời khỏi Hầu phủ, hay là đừng hòng rời khỏi bên cạnh hắn?

Có điều hình như đằng sau có chút. . . . . . Giống như là lời tâm tình.

Bốn phía đường nhỏ trúc xanh rất yên tĩnh, giờ phút này Thẩm Họa chỉ có thể nghe được hô hấp trầm ổn của nam nhân, cảm giác mới vừa rồi chẳng qua là ảo giác nhất thời của mình.

Tiếp đó, Tiêu Dịch cũng không giống như hắn nói vậy, mang nàng đi Hành Vu uyển, chỉ là dẫn nàng vào một cái uyển lịch sự tao nhã, Thẩm Họa chưa quen thuộc đối với Hầu phủ, cũng không biết đây là nơi nào?

Chỉ cảm thấy nơi này có một loại bài trí đặc biệt Khôi hài , trong chỗ trống viện còn bày ngựa gỗ lắc lư và Sa Bàn chiến trường loại nhỏ, lại có bảy tám binh khí cỡ nhỏ rải rác, chỉ là chỗ lưỡi đao cũng bị mài ra cùn.

Mới vừa vào tới thì có nha hoàn, bà tử tiến lên quỳ đầy đất, nói là Dục Ca Nhi không biết thế nào hôn mê bất tỉnh, đại phu cũng không nhìn ra được một chút, bên lão phu nhân đã để Hải ma ma phái người đến hoàng cung thỉnh cầu Thái hậu hạ ý chỉ, để ngự y tới trong phủ một chuyến, có điều trong đó khó tránh khỏi phải có thời gian kéo dài, chỉ sợ tiểu công tử. . . . . .

Ánh mắt Tiêu Dịch đột nhiên lẫm liệt, vú già này cũng không dám nói tiếp, cả đám càng thêm run rẩy co rúm lại, có vài nha hoàn nhát gan không nhịn được oa một tiếng khóc lên, bị ma ma quản sự ngắt bắp đùi mấy cái mới dần dần dừng lại tiếng thút thít.

Ánh mắt rưng rưng trừ thận trọng nhìn chằm chằm Đại công tử có tức giận hay không, chính là kinh ngạc nhìn Thẩm Họa, kể từ sau khi phu nhân qua đời, Đại công tử còn chưa từng thân mật như vậy đối với một nữ nhân.

Cũng chỉ có loại tiểu nha hoàn chưa trải qua việc đời ở dưới loại cảnh ngộ bi thảm có thể bị bán hoặc là đưa đến thôn trang này mới có thể mất hồn lên chín tầng mây trong nháy mắt, nghĩ đến chuyện không đâu như vậy, nhưng rất nhanh vẫn bị khí thế lạnh như Diêm vương của Tiêu thiếu Tướng quân lần nữa doạ sợ nước mắt đảo quanh.

Tiêu Dịch bình tĩnh sắc mặt, không lên tiếng, ôm Thẩm Họa đi thẳng đến giữa phòng nghỉ, để cho bọn họ đều chờ đợi ở bên ngoài, ngay cả nha hoàn thiếp thân hầu hạ Dục Ca Nhi bên trong cũng bị Tiêu Dịch đuổi ra, Thẩm Họa xin xuống, bước nhanh đi tới thì nhìn người nhỏ bé khép kín mắt lại nằm trên giường.

Một hàng lông mi đen đậm giống như bàn chải mọc lên ở trên mặt trắng noãn phấn điêu ngọc trác (đúc từ ngọc), dưới thỉnh thoảng rung động cho thấy cậu vẫn còn sống. Bộ dáng nhỏ bé hết sức tinh xảo, nếu không phải là giờ phút này đôi môi tím bầm, nhất định là môi hồng răng trắng, Thẩm Họa đã sớm biết là tằng tôn mà lão phu nhân thương yêu, chỉ nhìn như vậy còn tưởng rằng là một bé gái béo mập.

Bản lĩnh nghe lời đoán ý của Thẩm Họa cũng là lão đạo, đương nhiên biết lúc này vẫn là nên ít lên tiếng chọc người trước mắt. Thật ra thì mới vừa rồi nàng đã muốn nói, Tiêu Dịch bình thường điên lên đều đuổi nha hoàn bà tử hầu hạ đi ra ngoài thật sự là không sáng suốt.

Lúc này, Dục Ca Nhi chính là cần người chăm sóc bên người không rời, bé trai đã có dấu hiệu trúng độc hiện tại trán hơi có mồ hôi rịn ra, chân mày nhíu chặt hình như là bị ác mộng quấn lấy.

Thẩm Họa hơi bất mãn biểu ca làm cha qua loa này, nhưng nàng không có tư cách nói cũng không quản được nhiều như vậy, vén tay áo lên bèn đi tới chậu nước cách đó không xa.

Trong thùng gỗ bên cạnh còn có nước sôi nóng hổi, nàng nhấc thùng gỗ lên, động tác linh hoạt đổ vào trong chậu đồng, giặt khăn lau mồ hôi, tỉ mỉ vắt khô, mới vừa xoay người lại thì rốt cuộc không còn bóng dáng hai cha con này.

Nàng đi tới bên giường vừa nhìn tỉ mỉ lần nữa, rốt cuộc nhìn ra có gì đó không đúng, trong lòng Thẩm Họa cuống lên, quăng khăn rồi đi ra ngoài phòng. Biểu ca này, rốt cuộc hắn muốn làm gì?

Vừa kéo cửa ra, bước chân của Thẩm Họa bèn dừng lại, trước mặt đột nhiên tràn vào đoàn người nào áp sát, trừ quỳ gối phía ngoài đều là khuôn mặt quen thuộc mới vừa rồi đã gặp ở Hành Vu uyển, Tiêu lão phu nhân đang ở dưới mọi người vây quanh bước nhanh đến.

Mọi người thấy Thẩm biểu tiểu thư đều lộ ra vẻ mặt hoảng sợ mà không thể tin, bà tử Chu Hiển gia này càng thêm vội vàng hấp tấp bỏ qua Thẩm Họa vào bên trong phòng, Tiêu lão phu nhân dừng bước chân, mọi người cũng không dám vượt khuôn phép, nhắm mắt theo đuôi dừng lại theo.

Vốn Tiêu lão phu nhân bảo người ta đi tìm Thẩm Họa, cũng không tìm được người nàng, trong lòng bốc lên tức giận sau khi Mặc Lan bị thương càng rõ ràng hơn, ném một ly trà sứ trắng Nhữ Diêu, Hải ma ma không ngừng trấn an, trước khuyên lão phu nhân tới xem Dục Ca Nhi một chút quan trọng hơn.

Lúc này, Hải ma ma đột nhiên thấy Thẩm Họa thì trong lòng căng thẳng theo, không hối hận lắm chỉ lão phu nhân tới đây, vốn cho là để lòng lão phu nhân tĩnh lặng lại, ở trong này không phải là không có điểm đáng nghi, chỉ sợ lão phu nhân sốt ruột che chở trẻ nhất thời không nghĩ ra, để cho người ta thừa cơ gây chuyện.

Mặc Lan vốn là ở tuốt phía sau, vừa dừng lại bị hai bà tử thân thể khoẻ mạnh từ cuối cùng đi theo đằng trước, vừa đến bên cạnh lão phu nhân bèn bắt lấy ống tay áo ngoại tổ mẫu, giọng run run rẩy rẩy nói: Thì ra là muội muội nàng ở chỗ này, vậy Dục Ca Nhi chẳng phải là. . . . . .

Mặc Lan cũng chưa nói ra khỏi miệng hai chữ Nguy hiểm , tất cả mọi người Hành Vu uyển biết ý phía sau, đúng lúc ấy thì bà tử Chu Hiển gia vỗ chân, vẻ mặt hoảng sợ chạy đến quỳ trên mặt đất, Không xong, lão phu nhân, không thấy Dục Ca Nhi.

Vừa




/103

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status