Mỹ Nhân Như Họa

Chương 7 - Chương 7

/103


Ngươi như vậy gào thét cái gì? Còn không ngại mất mặt. Một tát này của Thẩm Họa là dùng bảy tám phần sức lực, đánh tay bản thân nàng cũng có chút khẽ run, sức lực này khá là có chút ý đánh tỉnh người.

Trong nháy mắt, Hồng Ngọc như trố mắt, đây là lần thứ hai cô nương xuống nặng tay đánh nàng.

Lại nhớ cái tát đầu tiên ấy là lễ mừng năm mới Triệu Tri huyện lấy thân phận của trưởng bối đưa tới gà vịt thịt cá và chút tiền bạc vụn. Khi đó, Triệu Tri huyện còn chưa có lộ ra lòng ham mê nữ sắc của hắn, trong nhà Thẩm phủ chỉ có nữ quyến, cô nương bèn uyển chuyển mời Triệu Tri huyện trở về đoàn tụ với gia quyến.

Vậy mà Triệu Tri huyện này lại cứ muốn ở lại dùng cơm, còn nói đường hoàng là muốn hoài niệm cố nhân, cô nương nhìn ra một chút đầu mối nhưng cũng không dám suy đoán bừa thêm, không có bắt chuyện liền mặt lạnh trở về khuê phòng, hắn nói tự mình ngồi ở tiền thính rót uống mấy bình rượu trong, lại đi tới hậu viện đại phát thú tính.

Hắn bảo nha dịch dẫn tới giữ ở bên ngoài trạch, dùng hương đặc biệt hun mê cô nương cả người không có sức, một mặt □□ chuẩn bị làm chuyện càn rỡ.

Hồng Ngọc là một người thẳng thắn, nàng không có tác dụng gì, không bảo vệ được cô nương, chỉ có thể dâng ra sự trong sạch của mình.

Quỳ gối trước giường hẹp, nước mắt lã chã cầu xin Triệu Tri huyện bỏ qua cho cô nương mình, nàng bằng lòng cởi quần áo hầu hạ. Triệu cầm thú này lại nắm cằm nàng quan sát trên dưới, cuối cùng thì đá một phát vào trên lồng ngực của nàng, chỉ giễu cợt cười châm chọc nàng cũng xứng?

Nếu không phải là bởi vì quan nha (nha môn quan lại) đột nhiên bốc cháy, Triệu cầm thú không thể không cuống quít xách quần xử lý việc gấp, may mắn không có thực hiện được.

Nhưng Hồng Ngọc kinh hãi khóc một ngày, cho đến khi Thẩm Họa khôi phục sức lực, chuyện đầu tiên cô nương mình ngồi dậy là giơ tay cho nàng một cái tát nặng nề.

Lạnh lùng để cho nàng nhớ cảm giác trên mặt, thân thể da tóc nhận từ phụ mẫu, cho dù nàng ấy là tiểu thư nàng cũng không thể làm. Sau này, nếu nàng làm tiếp loại việc ngốc vớ vẩn này nữa sẽ không để cho nàng có thể ở lại Thẩm phủ.

Hồng Ngọc còn nhớ rõ ràng ánh mắt lúc đó của cô nương, cũng mang theo căm tức như vậy, lời nói như đao chọc thẳng trái tim của nàng.

Coi như ngươi thật sự thay ta hầu hạ cầm thú này nhưng mà hắn cũng chỉ được tiện nghi lớn lao, không chừng sẽ không bỏ qua cho ta, ngươi cần gì làm loại không sợ hy sinh này, sẽ chỉ làm lòng ta sinh ra chán ghét, ngươi không tiếc liên lụy mình như vậy mà hắn chỉ sẽ càng thêm trắng trợn không kiêng dè. Sau này, nếu ngươi không quý trọng cha mẹ ban cho như vậy nữa, ta chính là đánh ngươi một trăm bạt tai cũng phải đánh tỉnh ngươi.

Đau rát dường như khiến Hồng Ngọc đột nhiên tỉnh táo hơn nhiều, lời nói văng vẳng bên tai, đúng nha, cho dù là bây giờ nàng kêu khóc gánh chịu tất cả tội lỗi.

Nhưng những người kia sẽ vẫn chỉ vào cô nương nói nàng ấy là hung thủ, không khỏi từ trong suy nghĩ rút về đến hiện thực.

Ngước mắt nhìn quanh một vòng, ngược lại loáng thoáng đều là nhỏ giọng chỉ trích cô nương mình lòng dạ ác độc, ánh mắt khinh bỉ càng thêm lờ mờ ném tới.

Cả người nàng giật mình một cái, tại sao mình ngu như vậy, bị những người đó đe dọa thì quên cô nương dặn dò, khiến cô nương sinh lòng chán ghét, rơi vào quẫn cảnh.

Nàng không phải đang giúp cô nương mà là đang hại cô nương, rõ ràng không có làm việc này lại dễ dàng thừa nhận như vậy, bôi đen cô nương.

Ngay sau đó nóng nảy hỏa công tâm, chỉ cảm thấy ngu đến không thể cứu chữa, lại phun ra một búng máu.

Lần nữa, Thẩm Họa lau chùi thay nàng, Hồng Ngọc khóc càng thêm cuống lên, trong miệng có máu lại nỉ non thật xin lỗi cô nương.

Vốn định mau chóng giải thích mình là nóng lòng bảo vệ chủ, bị quản sự đe doạ mới nói mê sảng, Thẩm Họa lại mượn động tác lau máu che ý muốn mở miệng của nàng, Hồng Ngọc biết cô nương là bảo nàng đừng nói. Hồng Ngọc mở mắt hạnh sưng to, nhìn về cô nương gật đầu một cái, lúc này Thẩm Họa mới buông ống tay áo ra.

Thẩm Họa không muốn để cho Hồng Ngọc mở miệng nữa.

Thứ nhất nàng ấy bị thương nặng như vậy là muốn giữ chút hơi sức cho nàng ấy, trong chốc lát thì chủ tớ hai người bọn họ không phân thân ra được, mà một bạt tai kia nàng quăng cho nàng ấy cũng là bất đắc dĩ. Hồng Ngọc kêu gào một ngày như vậy cũng đã hao tổn hết rồi, nhất định là phải để cho đầu óc nàng ấy tỉnh táo lại. Thứ hai, nàng ấy lại đổi lời, cho dù nói gì người khác cũng sẽ không tin.

Nàng lại tiếp tục giận dữ mắng mỏ, Khi nào nương ta đã dạy ngươi đi hại người? Ở Thẩm gia giữ khuôn phép, tới Hầu phủ, ngươi đúng là không cần thầy dạy cũng biết, lây nhiễm loại thói quen này, trên tay dính máu của người khác. Nói mau, giấu tiểu công tử đi đâu rồi?

Nói ra, ta sẽ bắt ngươi đưa tới quan phủ, cũng tránh cho ngươi gieo họa người khác cùng chịu tội với ngươi nữa. Chỉ mong mỏi, quan ở kinh thành là một người biết chuyện, xử lý ngươi thỏa đáng cũng là yên tĩnh.

Lần này, Thẩm Họa tức giận mắng, nếu là người thông suốt trong lòng thì có thể nghe ra Thẩm Họa đó là chỉ dâu mắng hòe, chỗ nào là mắng Hồng Ngọc, rõ ràng là Hầu phủ, có lẽ ít nhiều gì còn có Tiêu lão phu nhân không rõ trái phải.

Hải ma ma ngoài hoảng sợ lại sinh ra một chút vui mừng dở

/103

BÌNH LUẬN