Người Thần Bí Bên Gối: Boss, Mượn Cái Thai!

Chương 7: Anh ấy thích tôi xấu

/1509



Chương 7: Anh ấy thích tôi xấu

Thẩm Vu Quy khẩn trương đứng ở trên lầu.

Nhìn thấy Phí Nam Thành bước đến chỗ cô, dáng vẻ không chớp mắt, cô lại có chút mê mang.

Bởi vì ánh mắt của anh qua si mê, quá quyến luyến khiến cho cô có cảm giác anh đang nhìn cô, nhưng lại giống như xuyên thấu qua cô nhìn một người khác.

Mà lúc này, anh từng bước đi tới lại khiến cho cô co rút lại, có loại cảm giác đau đớn truyền đến.

Có chút người và việc mà cả đời cô muốn quên, giống như muốn thoát khỏi trói buộc, ló đầu ra…Cô nhất định là điên rồi, nếu không vì sao trong lúc này lại đột nhiên nhớ tới người kia?

Năm đó….

Trước mắt Thẩm Vu Quy tối sầm, lúc này mới phát hiện người đàn ông kia đã đi đến trước mặt cô.

Cô vội vàng rũ mắt xuống, ngăn chặn rung động trong lòng, cố gắng cho mình cười ôn nhu, sau đó liền ngọt ngào, lại dịu dàng nói: “Phí tiên sinh, anh trở về rồi.”

Anh nhìn cô như thế, hẳn là thích bộ dáng đó của cô.

Nhưng mà cô đợi một lúc cũng không thấy người đàn ông có phản ứng gì, cô nghi ngờ ngẩng đầu lên, chỉ thấy Phí Nam Thành vẫn đang nhìn cô.

Phí Nam Thành cảm thấy hình như anh say.

Nếu không vì sao lại thấy được cô ấy.

Giống như thiếu nữ kia vượt quá sáu năm, biến thành dáng vẻ duyên dáng yêu kiều như hiện tại, cô ấy rút đi vẻ ngây thơ nhiều hơn mấy phần thuộc về hương vị phụ nữ…Là cô gái của anh.

Ánh mắt anh từ trên xuống dưới cô, giống như sợ không nhìn kỹ, anh từ từ vươn tay ra, muốn đụng vào gương mặt làm anh nhớ đến phát điên…

Nhưng khi anh nhìn về phía má phải của cô, lại đột nhiên phát hiện dưới lớp phấn lót, mơ hồ có chút xanh tím.

Phí Nam Thành giật mình tỉnh lại.

Tiểu Ô của anh….Không có bớt.

Lúc Phí Nam Thành vươn tay ra, thân thể Thẩm Vu Quy cứng đờ.

Cô không dám nhúc nhích, nhìn chằm chằm vào khớp xương tay của người đàn ông, không biết vì sao cô lại cảm thấy lúc này tay anh rất ôn nhu.

Nhưng khi cái tay kia sắp rơi vào gò má của cô, nó ngừng lại, bỗng nhiên nắm lấy cằm cô!

Thẩm Vu Quy bị đau, bị cưỡng chế ngẩng đầu, liền đối mặt với cặp mắt hung ác nham hiểm kia.

Mà khí thế quanh người anh cũng thay đổi.

Vừa rồi vẫn còn nhu tình mật ý, nhưng trong nháy mắt liền trở nên u ám.

Trong mắt anh luôn ẩn chứa ngang ngược, giống như hận không thể bóp chết cô.

Thẩm Vu Quy bị dọa sợ, hai chân đều mềm nhũn.

Một phút sau, cô liền nghe thấy giọng nói lạnh lùng của anh, giống như từ địa ngục truyền tới: “Cô không xứng với cách ăn mặc này, sau này không cho phép cô trang điểm!”

Nói xong liền đẩy cô, quay người đi đến phòng làm việc.

Thẩm Vu Quy bị đẩy lùi về sau mấy bước, lúc này mới đúng vững, cô vô thức sờ lên cái cằm đau đớn, kinh ngạc nhìn về phía phòng làm việc, căn bản cô cũng không hiểu, mình chọc giận anh ta chỗ nào?

Người này cũng quá vui buồn thất thường đi?

Thẩm Vu Quy hít sâu một hơi, quay đầu liền thấy quản gia đang kinh ngạc nhìn cô.

Thẩm Vu Quy nắm chặt tay, cô cố ý trang điểm xinh đẹp đi ra, lại bị người ta ghét bỏ. Cô cảm thật xấu hổ.

Cho nên cô cười rất ôn nhu, nghiêm túc nói với quản gia: “Chú xem, hôm nay tôi nói không sai chứ, Phí tiên sinh, anh ấy…. thích tôi xấu.”

Quản gia….

“Tôi đi tẩy trang trước.”

Thẩm Vu Quy khẽ gật đầu với quản gia, ưỡn ngực ngẩng đầu, ưu nhã đi vào phòng ngủ.



/1509