Nhất Thống Thiên Hạ

Chương 10: Vị Vua Tài Giỏi Nhất

/100


Giấc ngủ trưa rất bổ ích. Thời gian còn trai trẻ, Lý Hạo luôn luôn ở trong hoàn cảnh nguy hiểm, lúc nào cũng phải cảnh giác, đề phòng. Bởi vậy, khi ngủ trưa hắn chưa bao giờ ngon giấc. Khi tuổi quá tứ tuần, sự nghiệp vững bền, lúc đó hắn mới có khái niệm về một giấc ngủ sâu.

Như bây giờ, hắn đã là vua một nước. Còn phải sợ thích khách giữa trưa nhảy vào phòng, cho hắn một nhát đao nữa hay sao? Hắn quyết định tự thưởng cho mình một giấc ngủ bình an, sau buổi biểu diễn mệt nhọc ban sáng.

Người ta nói, ăn được ngủ được là tiên. Có thể làm tiên, ai lại nguyện ý không muốn làm. Cho dù dòng đời có chạy theo đường ray lịch sử, thì hắn vẫn có thể làm vua tới mười mấy năm nữa. Hắn không ngại hưởng thụ cuộc sống vương giả chí tôn này. Lo âu, sầu khổ đâu thể nào giải quyết được vấn đề trước mắt. Lạc quan mà sống sẽ giúp tâm hồn thanh thản hơn nhiều.

Đầu giờ mùi, thái giám Lê Việt Tiến đánh thức Lý Hạo để đi duyệt tấu chương. Hắn rời khỏi Long An cung, theo đội tùy tùng tiền hô hậu ủng, cất bước tới điện Trường Xuân. Đến đời Lý Sảm lên ngôi, Lý Sảm liền chọn điện Trường Xuân làm nơi duyệt tấu chương, cho tiện bề đi lại. Vào mỗi buổi chiều tà, Lý Sảm còn hay lên gác Long Đỗ ở ngay phía trên điện Trường Xuân, để nghỉ ngơi nhìn ngắm.

Điện Trường Xuân được xây theo lối kiến trúc cổ thời Lê sơ. Trên các bức tường chạm trổ những hình rồng, phượng bay múa, uốn lượn, đan xen vào nhau. Khi Lý Hạo vào phòng duyệt tấu chương, đã cảm thấy choáng ngợp bởi vẻ cổ kính trước mặt. Hắn ngồi lên chiếc ghế dựa rất rộng, lòng ghế lõm xuống, hai bên mép ghế lại cong vành lên. Đồ vật đầu tiên đập vào mắt hắn chính là ngọc tỷ.

Ngọc tỷ của vua là vật tượng trưng cho quyền lực tối thượng của chính bản thân vua. Ngọc tỷ còn là được coi là quốc bảo, nên trân quý vô cùng, lưu truyền từ đời này sang đời khác. Nó được chế tạo từ một viên ngọc kỳ lạ, huyền bí, có thể phát ra ánh sáng màu xanh lam và tỏa ra luồng khí trong lành, mát dịu.

Rời mắt khỏi ngọc tỷ, Lý Hạo ngao ngán nhìn đống văn thư dày cộp đặt trên long án. Hắn lật một tấu chương lên xem, thấy nội dung tấu chương nói về vấn đề thu thuế, phân chia ruộng đất cho nông dân. Hắn đọc một lát, cảm giác đầu váng mắt hoa, nhưng vẫn chẳng hiểu phải phê duyệt, chỉnh sửa như thế nào cho phải. Hắn vứt sang một bên, cầm lên tờ tấu chương khác xem thử.

Bản tấu chương này tố cáo vấn đề nhận hối lộ, mua quan bán tước xảy ra ở lộ Hồng. Hắn kiên trì đọc hết bản tấu chương dài dằng dặc này từ trên xuống dưới. Cuối cùng hắn cho ra một kết luận: “Chẳng hiểu thằng cha đó nói được mấy phần sự thật, ai đúng ai sai, chỉ có trời mới biết.”

Lý Hạo lăn lộn trong thế giới ngầm hơn nửa đời người, có chuyện gì mà hắn chưa từng trải qua cơ chứ. Vấn đề tham ô, hối lộ trong chốn quan trường, hắn cũng từng tham gia trong trò chơi khắc nghiệt đó. Một tờ giấy có thể phơi bày tất cả sự thật hay sao? Hắn chỉ cấn ấn ngọc tỷ xuống là giải quyết được hết thảy mọi chuyện sao? Nực cười, đem ra gạt thằng nhóc Lý Sảm có khi còn thực tế hơn.

Hắn lại vứt sang một bên, tiếp tục đọc các tấu chương khác, thấy các bản tấu chương đều có một điểm chung. Mọi vấn đề đều nói khái quát chung chung, chuyện mấu chốt, cụ thể hay hướng giải quyết lại không hề nhắc tới. Hoặc là có những bản tấu chương yêu cầu hắn phải đưa ra đối sách, quyết định mà hoàn toàn nằm ngoài tầm hiểu biết của hắn.

Ngồi cầm cây viết to đùng thời xưa nghịch nghịch hồi lâu, Lý Hạo chợt nghĩ ra một trò chơi cực kỳ thú vị. Hắn đặt tên trò chơi đó là trò chơi đóng dấu. Hắn cầm một tờ tấu chương, cầm ngọc tỷ lên ấn mạnh xuống. Tiếp tục, chuyển sang bản tấu chương khác, lại ấn ngọc tỷ.

Lý Hạo cảm thấy càng lúc càng hứng thú với trò chơi này, giống hệt đứa trẻ mua được cây kẹo mút vậy. Hắn say sưa làm động tác mở, đóng, ấn đến quên cả trời đất. Có lẽ, nếu một tấu chương nào đó, có ghi vào đấy là bán Lý Huệ Tông vào kỹ viện làm nam kỹ, thì hắn cũng vui vẻ mà đóng dấu lên. Công việc của hắn cứ thế tiếp diễn cho đến bản tấu chương cuối cùng.

Lão thái giám Lê Việt Tiến đứng hầu bên cạnh như bị thôi miên, há hốc miệng nhìn tốc độ duyệt tấu chương thần tốc của Lý Hạo, mà không biết nói lời nào cho phải. Lão chỉ tỉnh lại, khi nghe tiếng cười đặc biệt sung sướng của Lý Hạo, lão chỉ nghe hắn nói: “Ha ha ha ha ... Lê ái khanh, ngươi có thấy trẫm tài giỏi không hả? Tự cổ chí kim, có ai duyệt tấu chương nhanh bằng trẫm chứ hả?”

Lê Việt Tiến rất thức thời nịnh nọt, hắn biết không thể đắc tội với vua ngay lúc này được, lão tung hô: “Hoàng thượng anh minh, tài năng đức độ của ngài có thể so cùng khai quốc hoàng đế thời xưa.”

Lý Hạo cười vui vẻ, hắn liếc nhìn lão thái giám với ánh mắt đầy cảm mến, người trung thành cần được đối xử công bằng, hắn rất cảm phục người thái giám già luôn luôn tận tụy bên mình Lý Sảm này. Lý Hạo thở dài một hơi, mắt đăm chiêu nhìn lên trần nhà, sau đó hỏi: “Lê ái khanh, lão đã theo trẫm được bao lâu rồi?”

Trộm ngước nhìn khuôn mặt vua, Lê Việt Tiến thôi không thể hiện vẻ mặt xu nịnh, chậm rãi đáp: “Từ hồi hoàng thượng mới sinh ra, lão nô đã may mắn được chọn để phụng thị ngài, cho đến bây giờ đã hơn mười sáu năm.”

Lý Hạo vẫn nhìn trần nhà, bi thương hỏi tiếp: “Mười sáu năm, nói dài cũng không phải dài, nói ngắn cũng không phải ngắn. Lê ái khanh, lão có từng oán trách trẫm không?”

Lê Việt Tiến vội quỳ sụp xuống, dập đầu mạnh đầu lên thềm, khàn giọng nói: “Hoàng thượng, kiếp này, lão nô nguyện sống làm nô tài nhà Lý, chết làm ma nhà Lý.”

Lý Hạo không hề làm động tác đỡ Lê Việt Tiến nâng dậy, hắn biết động tác đó là thừa thãi, hắn cúi nhìn lão, nhẹ giọng bảo: “Lê ái khanh, đứng lên đi, trẫm có chuyện cần hỏi khanh.”

Lão thái giám đứng lên, khom mình, thoáng nhìn mặt Lý Hạo. Lão thấy trong đôi mắt của vị vua trẻ tuổi này, thể hiện sự tin tưởng, kiên định từ xưa tới nay chưa bao giờ có. Bất giác nước mắt lão rơi xuống, lão run giọng: “Hoàng thượng, ngài đã trưởng thành, lão nô nguyện vì ngài chia sẻ nỗi ưu tư.”

Cất tiếng cười vang vọng, sang sảng khắp phòng, Lý Hạo vẫn ngồi nguyên tại vị trí cũ, hai tay vân vê ngọc tỷ lấp lánh ánh hàn quang.


/100

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status