Ninh Tiên Sinh, Đã Lâu Không Gặp!

Chương 10

/50


Edit: Doãn Tiểu Đường

Beta: Doãn Thiên

Nguyễn Chanh định ở lại, đây cũng không phải lần đầu tiên cô gặp chuyện như vậy. Nhưng trong lòng cô vẫn không nói rõ được là đang có tư vị gì.

Cô Cao kéo tay cô: "Nguyễn Chanh, chúng ta ra ngoài một lát đã".

Nguyễn Chanh hơi sửng sốt, nhưng cô không hỏi lại, cũng không phản bác.

Cô Cao quay đầu nói với mấy giáo viên khác: "Tôi nghĩ Nguyễn Chanh cũng có nguyên nhân của em ấy. Cô Kim, phiền các thầy cô một chút. Lát nữa chúng ta nói chuyện."

Cô Kim gật đầu, bà cũng không phải chủ nhiệm lớp, suy cho cùng nên để Cao Nhã xử lý thì tốt hơn.

Cô Cao cùng Nguyễn Chanh đi tới sân vận động của trường. Ngày mai phải cử hành đại hội thể dục thể thao, trên bãi tập phủ đầy cờ đầy màu sắc. Những thứ này đều là học sinh năm nhất tự tay bài trí.

"Lần này thành tích thi của em tiến bộ rất lớn." Cô Cao nghiêng đầu nhìn cô. Người thiếu nữ có dáng dấp khả ái, khuôn mặt như tranh vẽ, thật là làm cho người ta không thể phê bình cô.

"Cô Cao, em không thích làm bài tập." Giọng của Nguyễn Chanh rất nhỏ, cô thản nhiên nói ra ý nghĩ của mình.

Cô Cao gật đầu: "Rất nhiều học sinh cũng không thích làm bài tập." Ngữ khí cô ấy vô cùng bình tĩnh, cũng không có mấy phần tức giận.

Nguyễn Chanh nở nụ cười: "Em cảm thấy làm bài tập quá lãng phí thời gian, rõ ràng rất nhiều dạng bài đều là lặp lại, quá lãng phí!"

Cô Cao hiểu rõ trình độ thông minh của Nguyễn Chanh, nhưng cô ấy không nghĩ tới đứa nhỏ này lại...ừm, lười như vậy.

"Có lẽ sau nhiều năm, khi xã hội tiến bộ, cải cách rồi, học sinh không cần phải làm bài, làm bài nữa. Nhưng hiện tại chế độ vẫn không có biến đổi, chúng ta phải tuân theo, đây cũng là một kiểu thích ứng.Em cho rằng cô học đi học lại không mệt, không phiền hay sao? Ngày qua ngày, năm qua năm, bao nhiêu người đều trải qua học tập cùng với sinh hoạt và công việc, người ta phải sống như thế nào?"

Nguyễn Chanh ngạc nhiên: "Cô Cao, cuối cùng em đã hiểu tại sao hiệu trưởng lại muốn giữ cô lại trường rồi."

Cô Cao cố gắng rèn sắt khi còn nóng: "Em làm thế nào để thuyết phục Ninh Quân giúp em làm bài tập vậy? "

Nguyễn Chanh cũng đoán được cô giáo đã biết hết thảy rồi: "Ninh Quân lấy việc giúp người làm niềm vui, em nhờ cậu ấy hỗ trợ."

Thật sao? Cao Nhã cũng mơ hồ.

Ở tuổi này vẫn tồn tại tình bạn trong sáng, đơn thuần, nhưng cũng dễ dàng nảy sinh hảo cảm.

"Em đồng ý với cô, về sau tự làm bài tập. Vì chúng ta không có năng lực thay đổi thế giới này, thì trước hết hãy làm tốt việc của chính mình đã."

Nguyễn Chanh gật gật đầu: "Cô, chuyện này là một mình em sai, cô đừng tìm Ninh Quân nói chuyện."

Cô Cao cười khẽ: "Lỗi của em ấy cũng không hề nhỏ, có suy nghĩ sai lệch đấy."

Nguyễn Chanh thẹn thùng: "Về sau em không tìm cậu ấy nữa, em cam đoan."

Cô Cao trầm tư một lát: "Vậy được. Nhưng lần sau không thể chỉ giaie quyết như thế này nữa đâu đấy nhé."

Khuôn mặt Nguyễn Chanh lộ vẻ tươi cười: "Kỳ thật, kỳ thi lần này Ninh Quân đã giúp em rất nhiều. Mặc dù bình thường cậu ấy không nói nhiều, nhìn cũng có chút lạnh lùng, với lại người còn rất...ngốc nữa."

Cô Cao biểu cảm đơn thuần trên mặt cô, trong lòng tự an ủi. Khi trưởng thành rồi kiểu gì cũng sẽ dùng ý nghĩ trưởng thành để đi giải quyết một vài vấn đề, lại không để mắt đến rất nhiều điều đơn giản và tuyệt đẹp như vậy nữa.

"Nếu em muốn báo danh cuộc thi biện luận dành cho học sinh cao trung của toàn tỉnh thì nhớ phải biểu hiện tốt một chút."

Con ngươi Nguyễn Chanh sáng lên trong nháy mắt, "Cô Cao em có thể báo danh sao?"

"Nhìn biểu hiện gần đây của em, cô sẽ đề cử lên trường."

"Cảm ơn cô."

Khi Nguyễn Chanh trở lại phòng học, lớp tiếng Anh đã bắt đầu được năm phút. Cô Kim đang giảng bài ở trên bục.

"Except dùng để chỉ sự tổng quát, toàn thể như all, every, no.... Sau except dùng đại từ túc từ, không dùng đại từ chủ từ. Còn except for chỉ được dùng khi nói về những ngoại lệ mang tính chất tổng thể, tổng quát. Không dùng except for trước liên từ hoặc giới từ."

Nguyễn Chanh mở sách bài tập ra, tìm câu cô đang giảng.

Tống Hề hạ thấp giọng: "Chủ nhiệm lớp tìm cậu làm gì vậy?"

Nguyễn Chanh: "Cô ấy hỏi tớ về chuyện học tập gần đây thôi."

Tống Hề bĩu môi: "Quả nhiên có tiến bộ là cô liền sẽ quan tâm kỹ càng hơn."

"Nguyễn Chanh --" Cô Kim gọi tên cô: "Em dùng except for để đặt câu đi. "

Nguyễn Chanh đứng lên, cô suy nghĩ một chút, định mở miệng.

Cô Kim nhíu mày: "Lên lớp phải chăm chú nghe giảng bài, bài tập mới có thể làm được. Kỳ thi tháng lần này cũng chỉ đại diện cho lần này, về sau còn có rất nhiều kỳ thi khác nữa. Em ngồi xuống đi."

Nguyễn Chanh sửng sốt một chút.

"Đường Nhụy, em thử một chút đi. "

Đường Nhụy phát âm tiếng Anh cũng không phải quá chính xác, nhưng ngữ pháp lạiqhoàn toàn chính xác.

"Em ngồi đi. Rất tốt." Cô Kim gật đầu, tiếp tục giảng bài.

Tống Hề có chút áy náy: "Tớ không nên nói chuyện cùng cậu mà."

Nguyễn Chanh biết mình đã lưu lại ấn tượng xấu với cô Kim rồi. Aiya... Thầy cô đều thích học sinh chăm chỉ.

"Không sao đâu."

Sau khi tan học, mọi người lần lượt đi ra sân tập.

Ninh Quân vẫn không đi.

Lộ Minh gọi anh lần thứ hai: "Cậu chờ ai vậy?"

Ninh Quân: "Cậu đi trước đi."

Lộ Minh nhìn lướt qua lớp học, rồi vỗ vỗ đầu vai của anh: "Đã rõ. Nguyễn Chanh, xuống lầu đi."

Nguyễn Chanh quay đầu: "Chờ tớ 30 giây nữa." Cô nhanh chóng cất sách và bài tập đều bỏ vào trong cặp sách.

Lộ Minh nhìn về phía Ninh Quân, nháy nháy mắt. Học bá thì thường có EQ thấp một chút: "Cậu nên chủ động hơn nữa."

Cằm Ninh Quân cứng lại, "Đừng có nói lung tung!"

Nguyễn Chanh đeo cặp, sách chuẩn bị đi.

Ninh Quân hỏi: "Cậu đem cặp sách đi xuống à? Tí lên lấy cũng được mà?"

"Hôm nay tan học tớ muốn sang nhà cậu. Chứ chó Trình Phỉ nuôi vừa sinh được đàn chó con, em ấy nói sẽ cho tớ một con."

"Giống chó gì?" Lộ Minh hiếu kỳ nói.

"Là Shiba Inu, cực kỳ đáng yêu."

Lộ Minh: "Bây giờ ba mẹ cậu cho cậu nuôi chó rồi à?"

Nguyễn Chanh bĩu môi: "Tớ đáp ứng điều kiện của họ."

Ninh Quân hiếu kì: "Điều kiện gì?"

Nguyễn Chanh mím mím khóe miệng: "Thi giữa kỳ lớp xếp hạng trước top 20, cuối kỳ xếp hạng trước top 10. "

Ninh Quân nhịn không được cười: "Cái này, cậu hi sinh rất lớn đó."

Nguyễn Chanh liếc anh một chút: "Cho nên về sau tớ phải tự làm bài tập cho thật tốt."

Ninh Quân sững sờ một chút.

Cũng may Lộ Minh lôi hai người đi: "Nhanh đi luyện tập đi, ngày mai biểu diễn rồi."

Lúc xuống cầu thang, Lộ Minh đi phía trước, đi nhanh hơn so với hai người họ.

Nguyễn Chanh đi ở chính giữa, Ninh Quân đi cuối cùng. Hai người cách nhau hai bậc thang, bước chân đều nhau.

Nguyễn Chanh đột nhiên dừng lại, cô xoay người: "Ninh Quân -- "

Ninh Quân dừng lại, anh cao hơn cô, nên anh phải cúi đầu xuống một chút.

Ánh mắt của hai người giao nhau, Nguyễn Chanh nhìn chăm chú mắt của anh. Cặp mắt kia trầm tĩnh như sao, cô động khóe miệng: "Cảm ơn cậu, nếu không nhờ cậu thì lần này tớ thi cũng không được hạng 66 nữa." Khi đang nói chuyện, bím tóc đuôi ngựa của cô đung đưa.

"Cậu cảm ơn tớ như thế nào?" Ninh Quân một tay để trong túi áo.

Nguyễn Chanh cười: "Ngày mai nói cho cậu biết."

Tập luyện vũ đạo mấy ngày, mọi người đều đã nhảy tốt hơn nhiều. Ninh Quân mặc dù không nhảy tốt như vậy, nhưng ít nhất cũng tốt hơn so với ngày đầu tiên.

Tống Hề hướng dẫn mọi người nhảy hai lần: "Nghỉ ngơi một chút đi, chúng ta nhảy lại một lần rồi kết thúc."

Ninh Quân đứng ở đằng kia, trong lòng yên lặng đếm lấy nhịp, trong đầu nhớ qua động tác.

Lộ Minh nói chuyện với Nguyễn Chanh: "Đại thần cũng có lúc khẩn trương nha."

Nguyễn Chanh cũng vụng trộm cười.

Lộ Minh nheo mắt lại: "Ninh Quân, cạnh chân cậu có sợi dây đen đen kìa."

Ninh Quân cúi đầu nhìn xuống, là dây buộc tóc. Anh nhặt nó lên, nắm trong lòng bàn tay, mặt không đỏ, tim không đập nhanh.

Lộ Minh: "...Của cậu sao?"

Ninh Quân vừa động khóe miệng, thì ở phía trước Tống Hề đã bắt đầu mở nhạc. Anh nhanh chóng trả lời: "Chuẩn bị nhảy rồi."

Nguyễn Chanh cũng nhìn thấy, là dây buộc tóc rất đơn giản, phía trên có quả cam nhỏ.

Đáng tiếc ngày đó sau khi tan học, ai cũng đã quên mất chuyện dây buộc tóc.

Tối hôm đó, Nguyễn Chanh đi một chuyến đến nhà cậu. Cậu và mợ bảo cô ở lại ăn cơm tối.

Nguyễn Chanh với Trình Phỉ ở trong phòng chơi đùa với chó con.

Nguyễn Chanh: "Thịt đệm dưới chân nó thật mềm."

Trình Phỉ: "Chị, chị nhất định phải chăm sóc nó thật tốt, nếu nó có cắn đồ vật, chị tuyệt đối đừng ghét bỏ."

Nguyễn Chanh nhẹ nhàng sờ đầu của nó: "Em cảm thấy gọi nó là Linh Linh có được hay không?"

Trình Phỉ: "Em cảm thấy tên này không có khí chất cao quý."

Nguyễn Chanh: "Chị lại cảm thấy rất tốt, nghe xong rất có linh khí."

Trình Phỉ: "Cái kia tùy chị vậy. Ba nó gọi là Harry, mẹ nó gọi là Yami, nó gọi là Linh Linh."

Nguyễn Chanh: "Vậy thôi cũng lấy cho nó cái tên tiếng Anh đi -- Orange."

Trình Phỉ: "..."

Buổi tối ăn cơm, cậu hỏi cô: "Ba con đi cũng được một tuần rồi, công việc thế nào?"

Nguyễn Chanh: "Vẫn tốt ạ. Hôm qua ba có gọi video cho mẹ con, nói là rất thuận lợi."

Cậu gật gật đầu: "Vậy là tốt rồi, ở đó không ổn định như trong nước, vẫn phải chú ý an toàn."

Cậu nheo nheo mi: "Nguyễn Gia hiện tại phát triển không tệ, biết thỏa mãn thì mới thấy hạnh phúc."

Mợ phản bác: "Em cảm thấy đàn ông vẫn nên có lòng cầu tiến, không thể đứng nguyên tại chỗ. Dù sao đàn ông còn phải nuôi gia đình, là trụ cột của gia đình."

Nguyễn Chanh và Trình Phỉ nhìn nhau, hai người đã sớm nhìn quen với cảnh tượng này rồi.

Mợ gắp cho Nguyễn Chanh một cái chân gà: "Chanh Chanh ăn nhiều chút, mợ cảm giác con lên cao trung gầy rồi đấy."

"Chúng con gần đây có tập luyện vũ đạo, mỗi ngày huấn luyện hơi nhiều, cho nên dạo này con hơi gầy. "

"Học sinh cao trung thật không dễ dàng. Mợ nghĩ đến sang năm vẫn nên đưa Tiểu Phỉ đi nước ngoài học, cũng không cần ở lại chịu trận. "

Cậu: "Em như vậy là không đúng. Học sinh có thành tích tốt năm cao trung chả bao giờ có ai đi du học cả."

Mợ: "Lời này của anh mới không đúng. Anh có thể nói cao trung ở nước ngoài kém hơn so với cao trung trong nước sao? Trong nước cả ngày học bằng cách ghi ghi nhớ nhớ, lớn lên có thể sử dụng bao nhiêu?"

Trình Phỉ hắng giọng: "Ba mẹ, nếu có thể con sẽ giống chị Chanh Chanh, thi đỗ trường trung học phụ thuộc, vẫn sẽ không xuất ngoại. "

Cậu gật gật đầu.

Mợ: "Con có thể thi đậu sao?"

Trình Phỉ: "..."

Nguyễn Chanh cười đến đau bụng, "Nhất định có thể."

Hai chị em nhìn nhau cười một tiếng.

- -----

Ngày thứ hai, thời tiết cực kỳ tốt, nhiệt độ không khí cũng rất vừa phải.

Mẹ Nguyễn lấy cho Nguyễn Chanh một cốc nước ấm: "Hôm nay là đại hội thể dục thể thao, con cũng đừng chạy lung tung. Kem chống nắng bôi không thoa à?"

Nguyễn Chanh "á" một tiếng.

Mẹ Nguyễn liền biết cô quên thoa kem, vội vàng giúp cô đi lấy kem chống nắng.

Nguyễn Chanh ngại phiền phức.

Mẹ Nguyễn: "Con bị phơi thành bao than đen thì làm sao bây giờ!"

Nguyễn Chanh vui vẻ, "Không dễ dàng vậy đâu mà mẹ. "

Mẹ Nguyễn: "Đi! Hôm qua mẹ nói với trưởng cửa hàng của chúng ta ở đường XX, mười giờ hơn chị ấy sẽ đem điểm tâm cùng nước trái cây đưa đến lớp các con. Đến lúc đó sẽ gọi cho con, nhớ chú ý điện thoại đấy."

Nguyễn Chanh ôm mẹ rồi hôn một cái thật mạnh: "Cảm ơn mẹ của con."

Mẹ Nguyễn nhẹ nhàng xoa mái tóc của cô, "Đi thôi."

Một ngày như thế này, 90% ai cũng đến trường sớm.

Nguyễn Chanh cũng đi sớm hơn so bình thường còn, đi nửa đường còn gặp được Ninh Quân.

"Ninh Quân --" Cô kêu tên của anh. Giữa tháng mười, hàng cây quế dọc đường vẫn còn lưu giữ hương thơm nhàn nhạt của hoa quế.

"Trùng hợp thật."

Ninh Quân bình thản lên tiếng.

Nguyễn Chanh kích động: "Cậu chờ một chút -- "

Ninh Quân nhìn cô.

Nguyễn Chanh bỏ cặp xuống. Từ trong cặp xách lấy ra ra một hộp sắt hình chữ nhật: "Tặng cho cậu nè. "

"Cái gì vậy?" Anh vẫn thường xuyên nhận được quà tặng từ nữ sinh tặng, nhưng đây lần đầu trong lòng lại chờ mong như thế.

"Bookmark, còn có -- chúng ta đi tới trường học trước đi." Món còn lại là quà kỷ niệm tròn 16 năm thành lập Chanh Tâm do cô tự thiết kế, sang năm sinh nhật của cô sẽ chính thức công bố.

"Cảm ơn." Ninh Quân cong khóe miệng.

Xe hai người cùng lăn bánh, anh ở bên ngoài, cô ở bên trong.

Cách đó không xa, cô họ mang theo túi mua thức ăn đứng ở nơi hẻo lánh, cô họ không dám lộ mặt, cực kì yên lặng mà nhìn nơi xa xa: "Ái chà chà, thì ra tiểu Quân đúng ở đây mà chờ người nha."

Tiểu tử này nhìn dáng vẻ lạnh lùng như vậy, còn biết trêu chọc con gái hay sao?

Cô họ nhìn điện thoại: "Cũng chờ mười phút."

- ---

Tác giả có lời muốn nói:

Đoán xem Quả Cam Nhỏ đưa lễ vật gì cho Ninh đại thần?

Chương kế tiếp tiểu công chúa có thể sẽ lộ thân phận ra ánh sáng.

/50

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status