Ninh Tiên Sinh, Đã Lâu Không Gặp!

Chương 9

/50


Edit: Doãn Uyển Du

Beta: Doãn Thiên

Trên đường chạy, sắc đỏ bao trùm khắp, tất cả mọi người đều ở trong lớp học bài và phụ đạo. 

Ánh sáng ban ngày chói chang, gió nhè nhẹ nhàng thổi. Giờ khắc này mọi người đều quên đi những bài kiểm tra, quên đi học tập, cả người thoải mái giống như trở lại thời nhi đồng.

Tống Hề: "Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám...Tay với chân đồng thời giơ lên."

Ninh Quân đứng ở hàng thứ nhất, mục đích là định lấy nhan sắc của anh để mê hoặc người xem. Mặt anh không thay đổi nhìn Tống Hề, nghiêm túc nghiên cứu động tác.

Ninh Quân không biết rằng Lộ Minh đã bị anh doạ muốn ngã xuống đất. 

Tống Hề cũng không nhịn được: "Ninh Quân, cậu thả lỏng động tác đi, không cứng ngắc như thế được đâu."

Ninh Quân: "... À."

Tống Hề: "Động tác sờ đầu phải hơi dùng sức một tí. Cậu nhìn tớ này... "

Ninh Quân làm thử.

Tống Hề: "... Cuối cùng tớ cũng biết được điểm yếu của cậu rồi."

Lộ Minh ở phía sau anh: "Nhìn tớ nè ——" 

Cậu ta cúi đầu xuống một chút, tay phải sờ đầu: "Như thế này này."

Tống Hề: "Đúng đúng, các nam sinh cứ nhìn Lộ Minh đi, cậu ấy nhảy rất tốt."

Lộ Minh sờ lên mũi: "Giống nhau, giống nhau mà."

Cuối cùng mọi người thương lượng một chút, quyết định để Lộ Minh đứng ở vị trí của Ninh Quân, dù sao thì Lộ Minh nhảy cũng rất tốt.

Ninh Quân và Nguyễn Chanh đứng chung một chỗ.

Nguyễn Chanh cười, khóe miệng lộ ra lúm đồng tiền mê người: "Ninh Quân, cậu có phải là đang xấu hổ hay không đấy?"

Ninh Quân liếm liếm khóe miệng: "Không có."

Nguyễn Chanh an ủi: "Nhảy nhiều lần sẽ tốt hơn thôi."

Trên thế giới này, cho dù người có hoàn hảo đến mấy thì cũng sẽ có khuyết điểm nào đó. Sự ngốc nghếch, đáng yêu của Ninh Quân đều biểu hiện ra hết trong buổi tập vũ đạo này. Cậu ấy chơi bóng rổ không phải rất lợi hại hay sao? Sau khi tập luyện suốt nửa giờ, mọi người nghỉ ngơi tại chỗ.

Nguyễn Chanh luyện tập riêng cho Ninh Quân: "Cậu đếm nhịp ở trong đầu ấy. Một, hai, ba, bốn...vỗ tay.  Cậu cứ tưởng tượng ở dưới chân cậu có một cái lò xo rất nhỏ, cơ thể  cậu sẽ tự nhiên có cảm giác với động tác này."

Ninh Quân: "... Quái dị."

Nguyễn Chanh cười lên: "Vậy cậu nhìn Lộ Minh đi, so với nữ sinh, cậu ấy nhảy còn tốt hơn kìa."

Ninh Quân không khỏi lắc đầu, quả nhiên mỗi người đều có ưu điểm riêng.

Trong khi mọi người đang nghỉ ngơi, Doãn Xướng cầm vở tới ghi báo danh đăng ký tranh tài: "Ninh Quân, cậu muốn đăng kí hạng mục gì?"

Ninh Quân: "Có hạng mục gì không ai đăng ký không?"

Doãn Xướng cảm động đến rơi nước mắt:  "Chạy 3000 mét."

Ninh Quân: "Vậy cái đó đi."

Doãn Xướng: "Nguyễn Chanh, cậu thì sao? Hạng mục cho nữ sinh còn có rất nhiều đấy."

Nguyễn Chanh nhún nhún vai: "Doãn Xướng, cậu tha cho tớ đi. Tớ sẽ giám sát mọi người làm tốt công việc hậu cần, cam đoan để cho đội cổ động viên cổ vũ hăng nhất."

Doãn Xướng cau mày: "Tớ hỏi mấy nữ sinh khác, các cậu đều nói như vậy. Thế thôi tớ đi hỏi người khác vậy."

Nguyễn Chanh thở phào một hơi.

Ninh Quân cúi đầu nhìn cô: "Vậy lúc tranh tài, cậu qua giúp tớ cầm quần áo đi."

Nguyễn Chanh: "Tất nhiên là được rồi. Trước tiên, cậu phải nhảy múa tốt một chút đã."

Ninh Quân: "..."

Ngày thứ hai, cô Kim bảo Đường Nhụy đi giúp cô ấy kiểm tra bài tập tiếng Anh. Đường Nhụy lấy bài tập của Ninh Quân ra làm bài mẫu. Chữ viết của Ninh Quân rất đẹp, cô giáo nhìn một cái liền nhận ra.

Cô Kim: "Lúc này mà kiểm tra thì em thấy thế nào?"

Đường Nhụy trầm mặc một chút: "Vẫn được ạ."

Cô Kim: "Cố gắng lên. Em học rất tốt, chỉ cần cố gắng nhất định sẽ thi đỗ được trường đại học tốt."

Đường Nhụy cũng tự cổ vũ mình: "Thưa cô, em hiểu rồi ạ." Cô tiếp tục kiểm tra bài tập. Đến bài tập của Nguyễn Chanh, cô sửng sốt một chút, trong vở có mấy nét bút  hơi giống Ninh Quân. 

Cậu ta vô thức xem lại bài tập của Ninh Quân.

"Cô, cô nhìn hai nét bút này ——" cô ta đang do dự không biết có nên nói ra không, nhưng cuối cùng vẫn nói cho cô giáo biết. 

Cô Kim cầm quyển vở bài tập xem xét, cẩn thận phân biệt, đôi mắt sắc cũng trầm xuống: "Để cô xử lý."

Đường Nhụy trở lại lớp học, không đem chuyện này nói cho bất kì ai. Hôm đó sau khi tan học, cô cố ý về trễ.

"Đường Nhụy, cậu không về sao?"

"Tớ còn có chút bài tập nữa, sau khi làm xong sẽ về ngay."

"Vậy ngày mai gặp nhé."

Trong phòng học còn lại rải rác mấy người. Mười phút sau thì chỉ còn lại Đường Nhụy, Nguyễn Chanh và Ninh Quân.

Đường Nhụy đeo cặp sách đi ra khỏi phòng học. Cô cũng không đi xa lắm, liền quay đầu trở lại lớp học.

Nguyễn Chanh đã cầm bài tập ngồi vào chỗ ngồi bên cạnh Ninh Quân. 

Phòng học trống trải, chỉ có tiếng nói của hai người bọn họ.

"Ninh Quân, bọn họ nói thành tích thi đều đã có, không biết lần này tớ đứng hạng bao nhiêu nhỉ?" Cô chuyển liên tục ảnh chụp trong điện thoại di động. Lúc này không có bạn học nào ở lại cả, cô không chút kiêng kị chơi điện thoại di động.

"Cậu đoán tớ hạng bao nhiêu?"

Ninh Quân vẫn đang giúp cô làm bài tập: "Hẳn là không phải hạng chót."

Nguyễn Chanh cười: "Nếu tớ có thể đứng trước hạng 100, ba tớ khẳng định sẽ rất cao hứng."

Ninh Quân giương mắt: "Cậu làm đề này đi."

Nguyễn Chanh cầm bút: "Tập rỗng là không có phân tử nào, không có phần tử nào là tập rỗng."

Thanh âm êm dịu vang lên. Cô ghi lên giấy nháp, rất nhanh đã tính ra đáp án: "Đúng không?" Đáy mắt cô hiện lên một tia giảo hoạt. Đề này cô có thể làm được.

Ninh Quân cong khóe miệng: "Không ngốc lắm."

Nguyễn Chanh nhìn anh chằm chằm.

Bốn mắt nhìn nhau, chỉ mấy giây sau, cả hai đều di chuyển tầm mắt ra chỗ khác. 

Đường Nhụy quay người, chậm chạp bỏ đi. Thì ra mỗi ngày Ninh Quân đều giúp Nguyễn Chanh làm bài tập. Quan hệ của bọn họ có phải lúc nào cũng tốt như vậy hay không? Nguyên nhân chính là để cùng giúp đỡ nhau trong kỳ thi Olympic sao?

Đường Nhụy ra sức đạp xe, vội vàng đi thẳng về nhà.

"Sao hôm nay con về muộn vậy?" Mẹ Đường nhìn cậu ta đầu đầy mồ hôi: "Con chạy đi đâu chơi à?"

Đường Nhụy lắc đầu: "Con ở lớp học làm bài tập ạ."

Mẹ Đường vừa nấu canh: "Buổi sáng mẹ đi chợ mua thức ăn, nấu canh xương hầm cho con bồi bổ."

Đường Nhụy không có khẩu vị.

Mẹ Đường: "Tiểu Nhụy, ba năm này con không thể lười biếng được. Thi đỗ đại học tốt về sau mới có tương tai. Mẹ và ba con đều vô dụng... Nhìn Nguyễn Chanh lớp con kìa, gia cảnh tốt, không cần cố gắng lại được ngồi xe sang trọng, thành tích học tập tuy không tốt, nhưng nó về sau cũng có thể xuất ngoại học đại học để thi nghiên cứu sinh."

Đường Nhụy cau mày, đau khổ cúi đầu xuống: "Mẹ, đừng nói nữa. Con sẽ cố gắng, về sau để mẹ và ba có được sống cuộc sống tốt."

"Mẹ cũng là hi vọng con học tốt. Ăn cơm ăn, cơm đi. " Mẹ Đường không nói nữa, bà sợ con gái gặp nhiều áp lực.

- ----

Ngày thứ hai, ở cổng trường học, Đường Nhụy nhìn thấy Nguyễn Chanh.

Nguyễn Chanh đạp chiếc xe màu hồng, kiểu dáng rất đẹp, nhìn là biết học kỳ này vừa mua. Mà xe đạp của cô thì sao? Là của chị họ không cần nữa nên cho cô. Cô hoảng hốt nghĩ, đến cùng là vì cái gì mà người với người lại có chênh lệch lớn như thế?

"Đường Nhụy ——" Nguyễn Chanh kêu tên cô, thanh âm êm tai, khuôn mặt rực rỡ, căn bản không có lấy một điểm phiền não nào.

Đường Nhụy gật đầu một cái, khom lưng khóa xe.

Nguyễn Chanh cất tai nghe đi: "Mỗi ngày cậu đều đến rất sớm."

Đường Nhụy: "Mỗi ngày, năm giờ rưỡi tớ đều rời giường, đọc bài tiếng Anh nửa tiếng rồi kiểm tra lại bài tập."

Nguyễn Chanh há hốc mồm: "Vậy cậu lên lớp không mệt chứ?"

Đường Nhụy nhìn cô một cái: "Không mệt."

Nguyễn Chanh: "..."

Hai người cứ thế trầm mặc đi đến phòng học. Đi được khoảng hơn năm phút, Nguyễn Chanh cũng không biết nên nói cái gì, cuối cùng cô phát hiện không nói cái gì là tốt nhất.

Người với người có thể trở thành bạn bè, cũng có thể không phải.

Buổi sáng, thành tích xếp hạng thi khảo sát đã có. 

Cao Nhã đứng trên bục lớp học công bố.

"Lần này, thành tích bình quân lớp chúng ta khá ổn. Có ba bạn xếp hạng cao trong bảng xếp hạng của trường."

Nguyễn Chanh ngồi thẳng lưng, cô mím khóe miệng, có chút khẩn trương.

Ninh Quân cong khóe miệng, cậu còn tưởng rằng cô không quan tâm đâu. Anh đưa tay mở hộp bút, dây buộc tóc đặt ở bên trong.

Lộ Minh chắp tay trước ngực, nhắm mắt lại, chít chít ục ục thì thầm: "Bồ Tát phù hộ! Trước hạng 200 là ổn rồi! "

Ninh Quân: "..."

Cao Nhã hắng giọng: "Hạng nhất là Ninh Quân, cũng là người đứng đầu bảng xếp hạng trường. Thứ hai là Giản Tri Ngôn, xếp hạng năm trong trường, thứ ba là Đường Nhụy, xếp hạng sáu của trường..."

Mãi cho đến hạng tám, Cao Nhã mới dừng lại: "Hạng tám là Nguyễn Chanh, xếp hạng 66 trong trường."

Những người khác đều ngoái đầu lại nhìn cô. Người đứng đầu từ dưới đếm lên lại lập tức vọt lên đứng hạng 66.

Nguyễn Chanh chớp mắt mấy cái. Số cô may mắn thật đấy. 

Tống Hề đẩy cô một cái: "Ông trời của tớ ơi, nghỉ lễ Quốc Khách cậu ở nhà liều mạng ôn thi à?"

Nguyễn Chanh gật đầu, cô cũng không thể nói là nhờ Ninh Quân giúp cô ôn tập được. 

Tống Hề: "Quá xấu xa rồi đấy!" Cậu ấy trong lòng đầy sự hâm mộ.

Chỉ mới khai giảng có một tháng, cậu ấy đã phát hiện ra, thì ra mọi người lại có sự chênh lệch lớn đến như vậy. 

Cao Nhã: "Hi vọng mọi người có thể tự ý thức được các em đã là học sinh cao trung rồi. Phải cố gắng nhiều hơn một phần thì kết quả mới tốt hơn được lòng. Đương nhiên, cô vẫn luôn cảm thấy, đời người rất dài, kết quả của một lần thi khảo sát không có nghĩa là tất cả. Các em có thể thi đậu trường trung học phụ thuộc, chứng tỏ thực lực các em không tệ, nhưng ỷ lại thì cũng sẽ quay về con số không. Năm đó cô cũng giống các em. Thích xem tiểu thuyết, thích nghe nhạc... Còn bỏ tiết nữa."

"Cô, vậy cô có từng theo đuổi bạn học nam nào chưa?" Vấn đề này...đúng là không biết lớn nhỏ mà, nhưng tất cả mọi người đều hiếu kì!

Cao Nhã bỗng nhiên cười một tiếng: "Cô cũng từng thầm mến một bạn học nam."

"Cô ơi, sau đó thì sao?"

"Về sau, cô thi vào đại học sư phạm N, anh ấy thi vào đại học sư phạm B." Cao Nhã không nghĩ tới có một ngày cô ấy sẽ cùng học trò nói đến việc này, trong lòng có hơi buồn vô cớ.

"Hai người không ở cùng nhau nữa sao?"

"Không." Cô ấy vẫn luôn bận việc, cho tới bây giờ, cũng không gặp lại được người mình thích nữa. 

"Cô không nói bây giờ các em chơi bóng, đọc tiểu thuyết là không đúng, chỉ là các em nên phân biệt rõ, học là học chơi là chơi."

"Chỉ là, cô rất hối hận, khi tốt nghiệp trung học, cô đã nói cho anh ấy biết."

"Hả?—— liền là a, cô giáo, cô rất dũng cảm nha."

"Được! Sau khi đại hội thể dục thể thao kết thúc, mỗi người phải cho cô một câu trả lời vừa ý! Đây không phải là hội phụ huynh nên cô cũng sẽ không tuỳ tiện buông tha cho các em đâu!"

Quãng thời gian thanh xuân chắc chắn sẽ có điểm không hoàn mỹ. Mà, lại không có cách nào để thay đổi nó. Bạn sẽ có chút tiếc nuối, tựa như ăn phải một viên kẹo đắng vậy. 

Sau khi tan học, Giản Tri Ngôn đem thành tích xếp hạng dán lên tường. Cậu nhìn thứ hạng của Nguyễn Chanh, bỗng nhiên cười một tiếng. Đây không phải lần đầu tiên cô như thế này. Ở sơ trung,có mấy lần thi, kết quả của cô đều tăng lên như tên lửa vậy. 

Mọi người túm tụm lại một chỗ nghiên cứu.

Lộ Minh: "Nguyễn Chanh, cậu có bí quyết gì đúng không? Chia sẻ cho chúng tớ một chút được không? "

Tất cả mọi người đều nhìn cô, Nguyễn Chanh liếc qua Ninh Quân, cười: "Bí quyết của tớ chính là nhờ vào Cửu Âm Bạch Cốt Trảo*  —— các cậu có muốn học hay không?"

* Cửu âm bạch cốt trảo là một chưởng pháp thuộc bộ Cửu Âm Chân Kinh - một bí kíp võ học thần bí được nhắc đến trong Xạ Điêu Tam Khúc của nhà văn Kim Dung.... Nhờ trí thông minh của mình, Hoàng Thường đã học được hết các bí kíp võ công của đạo gia.

Lộ Minh nhảy dựng lên: "Mời ra chiêu!"

Hai người vui đùa ầm ĩ.

Lộ Minh: "Nguyễn Chanh, cậu thi tốt như vậy thì nên mời khách nha!"

Nguyễn Chanh: "Được thôi. Tớ mời mọi người bánh ngọt của Chanh Tâm. Các cậu thích vị gì?" 

Kết quả thi lần này của cô đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người. Có lẽ sẽ không có quá nhiều người mừng thay cho cô... 

Lộ Minh không vạch trần cô. Nếu đã là mời ăn bánh của tiệm bánh mì tiểu công chúa, cậu ta sẽ không khách khí với cô đâu. Cậu ta liền liệt kê ra một đống món.

Nghỉ giữa giờ, Nguyễn Chanh chuẩn bị đi tìm Ninh Quân, cô phải cảm ơn anh thật tốt.

Trong tay Ninh Quân vuốt ve quả cam của dây buộc tóc, thấy cô đi tới, anh cũng đứng dậy.

Khoảng cách giữa hai người cũng không xa lắm. 

"Nguyễn Chanh, cô Cao tìm cậu." 

Bên ngoài cửa lớp có một bạn học nói vào.

Nguyễn Chanh dừng bước chân, nhìn qua Ninh Quân: "Lúc trở về tớ sẽ tìm cậu sau."

Nguyễn Chanh đến văn phòng, các thầy cô đều ở đó, cầm trong tay vở bài tập.

"Cô giáo Cao, cô tìm em ạ?" Nguyễn Chanh nhận ra bầu không khí có chút không đúng.

Các thầy cô giáo đều nhìn cô.

Sắc mặt cô Cao hơi trầm xuống. 

"Nguyễn Chanh, em thành thật nói cho cô biết, bài tập này là do chính em làm sao?"

- ----

Tác giả có lời muốn nói:

Ninh Quân: Tôi giúp bà xã tương lai làm bài tập thì sao?

/50

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status