Nữ Ngỗ Tác Họa Cốt

Chương 287 - Đây Là Điều Kiện, Không Phải Cầu Xin

/297


Bí mật mà Lý lão tướng quân cất giấu, thật sự quá lớn.

Kỷ Vân Thư tiêu hóa thật lâu ——

Những lời lão phu nói đều là sự thật. Ta đã cất giữ bí mật này mười bốn năm qua, chưa bao giờ nói với người khác. Hiện tại tiên sinh đã biết, xin tiên sinh cũng nhất định phải giữ bí mật, đặc biệt đừng để Hoàng thượng biết được. Nếu tiên sinh vẫn muốn tiếp tục điều tra 《Lâm Kinh Án》, xin đừng mở quan tài của Tam phu nhân.

Kỷ Vân Thư nói: Tam phu nhân không ở trên danh sách Hộ Bộ, cho dù muốn tìm những người mất tích trong đó, cũng sẽ không mở quan tài của bà ấy ra.

Đúng vậy, ngay cả khi đào ra được mộ của Tam phu nhân, bà ấy cũng không nằm trong số những người bọn họ muốn điều tra!

Tuy nhiên ——

Xem như lão phu lo buồn vô cớ, chỉ cần có thể đảm bảo giữ được tam phu nhân và tiểu thế tử, lão phu sẽ không ngần ngại.

Lý lão tướng quân đúng là lão cổ quái, nhưng thật sự vẫn là một người bạn tốt!

Tuy nhiên, Kỷ Vân Thư cảm thấy lão dường như có chút cực đoan.

Thậm chí, là cố chấp!

Kỷ Vân Thư không thể hiểu được: Ngay cả khi tướng quân thật sự băn khoăn tới những điều này, một lòng chỉ muốn bảo vệ tam phu nhân và tiểu thế tử. Nhưng tướng quân có nghĩ tới hay không, bởi vì sự lo lắng vô cớ của ngài, bởi vì sự phó thác mà ngài đang ghánh chịu, hậu quả của những việc ngài làm, khiến cho nhiều người phải chết ở Thừa Khánh Điện, Dung Vương cũng bị ngài hãm hại nên bị bắt giam. Chẳng lẽ đó là những gì ngài mong muốn hay sao?

Lý lão tướng quân thở dài, cho dù giải thích nhiều hơn nữa, cũng không thay đổi được gì!

Kỷ Vân Thư vẫn không ngừng nói, đồng thời khuôn mặt hơi ửng đỏ, cảm xúc cũng không ngừng dâng trào ở trong lồng ngực, nàng tiếp tục nói: Không kể tới những điều đó, tại hạ muốn hỏi lão tướng quân một câu, điều gì sẽ xảy ra nếu vụ cháy ở Ngự Quốc Công phủ, không phải là do Hoàng thượng gây ra? Những mạng người đã hy sinh, ngài định tính thế nào?

Giọng điệu của nàng mang theo một chút chất vấn!

Lý lão tướng quân nghe xong, nhìn cơn mưa càng ngày càng lớn. Lão ngẩng đầu lên, nói giọng vững vàng: Thiên hạ đế vương đều giống nhau, vì quyền lợi, vì địa vị, có thể tàn nhẫn giết chết ngay cả người thân cận nhất.

......

Mặc dù vụ cháy ở Ngự Quốc Công phủ không có chứng cứ chỉ thẳng về phía hoàng đế, nhưng có rất nhiều điểm đáng ngờ. Chẳng lẽ tiên sinh thật sự chưa từng nghi ngờ hay sao? Toàn bộ binh lính trong Ngự Quốc Công phủ ngay trong đêm đó đều bị điều ra khỏi phủ, đại môn đóng chặt, không có người nào sống sót. Vị tướng quân hạ lệnh ngày đó cũng xảy ra chuyện ngay sau đêm hôm đó, rõ ràng đang muốn dấu diếm điều gì. Những điểm kỳ lạ này, tiên sinh thật sự không từng hoài nghi hay sao?

Không!

Nàng từng nghi ngờ về những điều đó.

Kỳ Trinh Đế chính xác là có động cơ giết người, và người có đủ quyền lực để hạ lệnh cho binh lính trong Ngự Quốc Công phủ năm đó, ngoại trừ Ngự Quốc Công ra cũng chỉ có hoàng đế.

Tuy nhiên ——

Kỷ Vân Thư không dám đưa ra kết luận.

Nàng chỉ nói: Cho dù điều đó là thật hay giả, tất cả mọi chuyện đều phải chờ tại hạ hoàn thành hết những bức chân dung, tìm được người mất tích kia. Chỉ cần tìm được người kia, chúng ta có thể biết được lúc ấy rốt cuộc đã xảy ra sự tình gì. Mọi manh mối lúc ấy đều có thể sẽ được tra ra rõ ràng.

Vậy nếu như không tìm được thì sao? Lý lão tướng quân hỏi lại nàng.

Kỷ Vân Thư rất tự tin, nói: Nhất định có thể tìm được, cho dù người kia bị mất tích hay đã chết, ta cũng sẽ tìm được hắn, điều tra rõ chân tướng vụ cháy Ngự Quốc Công phủ năm đó. Nói xong, nàng nghiêng người qua một bên, hít vào một ngụm khí lạnh: Bất cứ người nào phạm pháp đều phải chịu tội như nhau. Nếu như đó thật sự là âm mưu của Hoàng thượng, ta tin rằng, thiên hạ nhất định sẽ đứng về phía chính nghĩa. Nếu như không phải như vậy, ta hy vọng Lý lão tướng quân có thể buông xuống sự tình năm đó, tìm được tiểu thế tử của Ngự Quốc Công. Tuy nhiên......

Nàng dừng lại một chút!

Lý lão tướng quân hỏi: Tuy nhiên cái gì?

Kỷ Vân Thư: Nếu sự tình năm đó không phải do Hoàng thượng gây ra, vậy thì tướng quân không thể giao cho tiểu thế tử khối ngọc bội mà Ngự Quốc Công lưu lại. Mong ngài hãy cầm lệnh bài và hạ lệnh cho mười vạn đại quân kia để quốc gia sử dụng.

Ồ!

Giọng điệu của nàng giống như không dung người phản bác.

Lý lão tướng quân cả kinh!

Mười vạn binh mã là một lá bùa bám vào người!

Lão còn chưa kịp trả lời, Kỷ Vân Thư đã tinh tế cau mày một túc, nói tiếp: Đây là điều kiện, không phải thỉnh cầu. Nếu vụ 《Lâm Kinh Án》 không liên quan tới Hoàng thượng, vậy thì mười vạn binh mã kia không những sẽ uy hiếp tới Hoàng thượng, nói không chừng nó sẽ gây nguy hiểm cho toàn bộ Đại Lâm. Vì vậy, tướng quân cần phải đồng ý với điều kiện của ta. Ta cũng sẽ đảm bảo, những gì hôm nay ngài nói với ta, ta tuyệt đối sẽ không để lộ ra ngoài một chữ, sẽ không có người nào biết được Ngự Quốc Công có một tiểu thế tử.

Đúng vậy, nhìn vào thời cuộc hiện nay, điều kiện như vậy đối với Lý lão tướng quân mà nói thì không bị ảnh hưởng hay có hại gì.

Nếu như vụ cháy Ngự Quốc Công phủ có liên quan tới Hoàng thượng, vậy thì, ít nhất mười vạn binh mã ở biên cương chính là một lá bùa bảo mệnh.

Nếu như không liên quan tới Hoàng thượng, giữ lại mười vạn binh mã kia cũng vô dụng.

Sau khi xem xét một lúc, Lý lão tướng quân nghẹn giọng, gật đầu: Được, lão phu hứa với ngươi.

Ngay lúc này!

Mưa đã dần dần trở nên nhỏ hơn, hai người đứng ở bãi cỏ ở bên ngoài đình, một hồi lâu không ai nói gì......

Dưới ngọn đồi, bên trong xe ngựa!

Giang phu nhân vén rèm lên nhìn nhìn về phía trên đồi, thở dài một hơi và rút tay về, bà ta mang theo vẻ mặt ngưng trọng ngồi ở bên trong xe ngựa.

Lý Triệu thờ ơ ngồi bên cạnh, vừa ném một viên kẹo đường vào trong miệng, vừa nói: Đại tỷ, gia gia đang nói gì với Kỷ tiên sinh kia vậy?

Ngươi quản nhiều như vậy làm gì?

Ta chỉ muốn hỏi một chút, lúc trước Kỷ tiên sinh từng tới phủ chúng ta.

Giang phu nhân trừng mắt liếc nhìn hắn một cái.

Lý Triệu vẫn không bỏ qua, mang theo vẻ mặt khinh thường nói: Ta không thể hiểu được, vì sao gia gia lại đối xử với hắn tốt như vậy. Lần trước nếu không phải ta biến nhanh, ta đã bị gia gia đánh chết.

Xứng đáng!

Tỷ, sao tỷ luôn đứng về phía người ngoài như thế?

Lý Triệu oán giận nói.

Giang phu nhân một lần nữa lạnh lùng trừng mắt liếc nhìn hắn một cái.

Lý Triệu lập tức câm miệng, nhưng hắn trầm mặc một lúc, lại bắt đầu tò mò hỏi: Đúng rồi đại tỷ, vì sao gia gia lại muốn chúng ta quay về Thanh Châu cả đêm như vậy? Kinh thành không tốt hay sao? Chúng ta vừa mới tới đây chưa lâu, hiện tại đã phải quay về, có phiền hay không.

Phiền!

Đương nhiên phiền!

Người ta còn đang ôm một đống nợ cờ bạc ở Thanh Châu!

Thật ra, Giang phu nhân không hề biết vì sao. Thừa Khánh Điện trong hoàng cung đột nhiên cháy lớn, gia gia mình lập tức chuyển cả nhà về Thanh Châu, thật sự có chút kỳ lạ.

Trong lòng Giang phu nhân cũng đoán được đôi phần, chắc chắn có liên quan tới sự tình mười bốn năm trước, nếu không, vị Kỷ tiên sinh kia sẽ không chờ bọn họ ở đây.

Nhưng đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?

Giang phu nhân lắc đầu, không tiếp tục suy nghĩ. Bà ta vươn tay xốc màn xe lên lần nữa, nhìn nhìn về phía bên ngoài.

Lý lão tướng quân đang cầm dù đi xuống, giũ sạch nước mưa và bước lên xe ngựa.

Trên núi, ánh mắt Kỷ Vân Thư vẫn luôn theo dõi phía sau Lý lão tướng quân, nhìn thấy xe di chuyển trong mưa, đi về hướng Thanh Châu.

Có lẽ đời này, Lý lão tướng quân sẽ không bao giờ quay lại kinh thành nữa.

Sau khi nhìn mấy chiếc xe ngựa đi xa, Kỷ Vân Thư mới gọi Thời Tử Câm một tiếng.

Thời Tử Câm giống như một cái bóng, đột nhiên xuất hiện ở trước mặt nàng.

Vừa rồi những gì ngươi nghe thấy, không cho phép nói ra ngoài.

Vâng!

Ngay cả Dung Vương cũng không thể nói.

Vâng!

Trong lòng Thời Tử Câm, từ lâu đã nhận định Kỷ Vân Thư chính là chủ nhân của mình.

Hai người sau đó cũng lên xe ngựa quay về thành. Khi vừa đi tới phố xá sầm uất, bọn họ gần như đụng vào người nào đó, xe ngựa bị chấn động......

/297

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status