Ông Xã Tổng Tài Bá Đạo Sủng: Bảo Bối, Tiếp Tục chương 6 | CHƯƠNG 6: HỨA MỘT PHƯƠNG THÀNH TRÌ, CHO NGƯỜI MỘT CUỘC SỐNG GIỮA HÈ.

Ông Xã Tổng Tài Bá Đạo Sủng: Bảo Bối, Tiếp Tục

CHƯƠNG 6: HỨA MỘT PHƯƠNG THÀNH TRÌ, CHO NGƯỜI MỘT CUỘC SỐNG GIỮA HÈ.

/3410


CHƯƠNG 6: HỨA MỘT PHƯƠNG THÀNH TRÌ, CHO NGƯỜI MỘT CUỘC SỐNG GIỮA HÈ.

Lạc Dịch Bắc lấy gương mặt không cảm xúc nhìn cô nhảy ra ngoài lan can, nhìn cô vẫn luôn không ngừng hít sâu, thậm chí nhìn tay cô buông lan can ra, mắt đen trầm tĩnh tựa biển khơi, trước sau không có nửa điểm gợn sóng.

Cho đến khi, cơ thể Phương Trì Hạ sắp trượt ra khỏi lan can, trên cổ có thứ gì đó lung lay một chút theo động tác cô, một tia sáng theo đó lóe ra ——

Đó là một ánh sáng rất đặc biệt, đen và trắng đan xen, phảng phất như ngày đêm cùng luân phiên nhau, lộng lẫy tựa sao trời.

Lạc Dịch Bắc ngẩn ra, cơ thể giống như báo đốm phi đến chỗ cô, ngay lúc cơ thể cô rơi xuống thì lập tức kéo lấy cánh tay cô.

Cả người Phương Trì Hạ đều treo bên ngoài ban công, không hề đoán được rằng anh sẽ đột nhiên hành động như vậy, đầu cứng ngắc ngẩng lên, nhìn ánh mắt tràn ngập kinh ngạc của anh.

Lạc Dịch Bắc đứng trong ban công, bàn tay kéo tay cô, động tác thoạt nhìn cũng không cố hết sức, trên mặt thậm chí cũng không có biểu tình gì.

“Tên!” Ánh mắt anh nhìn chằm chằm cổ cô, anh tựa hồ cũng không có ý lập tức kéo cô lên.

Phương Trì Hạ đeo một sợi dây chuyền trên cổ, kiểu dáng rất đơn giản, sợi dây màu đen, chính giữa là một chiếc nhẫn.

Chiếc nhẫn rất đẹp, kiểu dáng thoạt nhìn như cho nam giới, giữa hai hàng kim cương đen nhỏ xíu cực hiếm được khảm chi chít kim cương trắng, thoạt nhìn tinh thuần, không tạp chất, công nghệ cắt mài hiện đại nhất, vừa nhìn đã biết cực kì xa xỉ.

Phương Trì Hạ bị anh nhìn đến nỗi ngẩn ra, không hiểu hiện tại là cái tình huống gì.

Tên cô liên quan gì đến việc anh cứu cô?

“Tên!” Cũng không biết có phải cố ý hay không, Lạc Dịch Bắc hơi buông lỏng tay cô ra.

“Đừng!” Phương Trì Hạ hoảng sợ, hai tay như bắt lấy cọng rơm cứu mạng, hoảng loạn kéo chặt tay anh, “Anh kéo tôi lên trước đi!”

Cô lựa chọn nhảy xuống bởi vì không còn cách nào khác, hiện tại thật vất vả anh mới giúp cô, có cái cây lớn như anh ta mà không bám vào thì thật đúng là ngốc.

“Tôi không có nhiều kiên nhẫn đâu.” Hiển nhiên, Lạc Dịch Bắc không thích cò kè mặc cả đường sống với người khác, lại buông lỏng tay cô ra, từ bắt lấy cánh tay chuyển lên bắt lấy bàn tay.

Phương Trì Hạ sợ tới mức run rẩy, buột miệng thốt ra, “Trì Hạ, Phương Trì Hạ!”

Hứa một phương thành trì, cho người một cuộc sống giữa hè[1], ý nghĩa tên của cô là như vậy.

[1] Cuộc sống thoải mái, an nhàn, như giữa hè.

Lạc Dịch Bắc chậm rãi nhấm nuốt từng chữ trong tên cô, gương mặt lạnh nhạt vô thức dịu lại.

Phương Trì Hạ……

Phương Trì Hạ còn đang lơ lửng ngoài ban công, tư vị như vậy thật sự không dễ chịu chút nào.

Đợi nửa ngày không thấy anh kéo mình lên, bàn tay còn đang bị anh giữ chặt hơi động đậy, thử nỗ lực một chút, ai ngờ Lạc Dịch Bắc lại đột nhiên dùng lực kéo tay cô ——

Thân thể Phương Trì Hạ tựa như bay lên không trung, sau đó bị anh thuận thế kéo vào trong ban công, cả người đụng phải anh, sau đó cả hai ngã thật mạnh lên mặt đất.

Phương Trì Hạ còn chưa kịp bình thường trở lại, ghé vào trên người anh thở hổn hển.

Dược tính trong người cô vẫn còn, thế nên khi tiếp xúc gần anh, hô hấp cô lại càng hỗn loạn.

Hơi thở nóng hổi nhàn nhạt quanh quẩn ngay cổ Lạc Dịch Bắc, ngứa ngứa, lại tê dại, làm người vốn dĩ không có phản ứng gì bị một cỗ nhiệt huyết nhắm thẳng về phía bụng nhỏ.

Trên người cô có một mùi hương rất dễ chịu, còn mang theo hơi thở tươi mát của hoa, không biết là hoa gì, rất nhẹ nhàng.

Không phải là mùi hương của bất kì loại nước hoa nào, mà là giống như tự nhiên...



/3410

BÌNH LUẬN