Sao Vẫn Cứ Luôn Thích Em - Chương 8: chỉ là một đứa con nuôi!

Sao Vẫn Cứ Luôn Thích Em

Chương 8: chỉ là một đứa con nuôi!

/1358


Chương 8: chỉ là một đứa con nuôi!

Hứa Tiễu Tiễu mở to hai mắt, kinh ngạc nhìn chằm chằm Hứa Nam Gia.

"Con nuôi?"

Hứa Nam Gia cười lạnh, "Đúng, mẹ cô chỉ là con nuôi nhà họ Hứa chúng tôi, mà cô, lại càng không có một chút quan hệ huyết thống với nhà họ Hứa! Bà nội chỉ là nhìn cô đáng thương, cho cô một cái họ thôi. Thật đúng là tưởng mình là đại tiểu thư nhà họ Hứa sao?"

"Tôi nói cho cô, cô chỉ là một con chó nhà họ Hứa chúng tôi nuôi trong nhà, nếu không là vì chuyện kia mà nói, làm sao có thể đồng ý cho cô tiến vào cửa nhà họ Hứa!"

Hứa Nam Gia nói tới đây, mới ý thức được chính mình lỡ lời.

Cô ta che miệng lại, nhìn về phía Hứa Tiễu Tiễu.

Cô đã bị hai chữ con nuôi làm kinh ngạc, thế cho nên không nghe rõ câu nói kế tiếp của Hứa Nam Gia.

Hứa Nam Gia nhẹ nhàng thở ra, tiếp tục nói: "Hứa Tiễu Tiễu, tôi nói cho cô, ở trước mặt tôi, cô chỉ có là chó vẫy đuôi mừng chủ!"

Hứa Tiễu Tiễu dần dần phục hồi tinh thần lại.

Cô không nhịn được cười khổ một cái.

Quả nhiên, bay lên ngọn cây biến thành Phượng Hoàng gì gì đó, đều là giả.

Muốn làm bao lâu, thì ra mẹ cô chỉ là con nuôi nhà họ Hứa.

Đến như cô... Ở nhà họ Hứa lại càng không có địa vị gì rồi.

Chẳng trách 22 năm qua, nhà họ Hứa không ai nhìn qua cô.

Nhưng mà nói như vậy, cô cùng cái "anh cả" kia chẳng phải là cũng không có quan hệ huyết thống?

Không hiểu sao trong lòng nhẹ nhõm.

Cái này tốt.

Nhưng tốt cái gì, cô cũng không kịp nghĩ sâu, liền nghe thấy giọng mỉa mai của Hứa Nam Gia: "Hiện tại, rõ ràng thân phận của mình rồi chứ? Như thế tốt nhất cô ngoan ngoãn trả vòng ngọc lại cho tôi, nếu không nghe lời, tôi cho cô biết tay!"

Giờ phút này, sắc trời đã nhá nhem rồi.

Hứa Tiễu Tiễu cúi đầu, trên mặt ánh sáng nửa tối nửa sáng, có vẻ người cô mang theo chút tà khí.

Cô nhếch nhếch miệng, cười nhạo một chút, lúc này mới ngẩng đầu thở dài, "Được rồi, tôi cho cô."

Cô lấy vòng tay ngọc từ trong túi áo ra, nhìn thoáng qua, đưa cho Hứa Nam Gia.

Hứa Nam Gia đang muốn tiếp nhận.

Tay Hứa Tiễu Tiễu lại bỗng nhiên co rụt lại.

Hứa Nam Gia lập tức gào lên: "Cô dám không cho tôi?"

"Đương nhiên không dám." trong ánh mắt Hứa Tiễu Tiễu hiện lên ánh sáng , khóe môi nhếch lên một tia cười, " chỉ là tôi đột nhiên nhớ tới, tôi mới vừa đi nhà cầu xong, liền quên rửa tay."

Hứa Nam Gia nhìn ánh mắt của cô lập tức thay đổi, tay roạt một cái liền thu lại, "Sao cô lại bẩn như vậy!"

Hứa Tiễu Tiễu gật đầu phụ họa: "Đúng đúng, tay của tôi bẩn, cho nên tôi lau vòng tay cho cô."

Cô đưa tay vòng tay cầm lên, thổi hai hơi trên mặt, sau đó cọ vòng tay lau lên trên quần áo mình, lúc này mới đưa tay vòng tay cho Hứa Nam Gia, "Cho cô."

Hứa Nam Gia chấn kinh nóng nảy,cô ta ghét bỏ lui về phía sau một bước, "Cô... Cô quá ghê tởm rồi !".

hà hơi vào vòng tay, nước miếng của cô chẳng phải là bắn vào mặt trên rồi sao ?

Đại tiểu thư từ nhỏ lớn lên trong nhà giàu có quý tộc, nào có không chú ý như vậy?

Vòng tay cũng không cầm, cô ta tức giận xoay người rời đi.

Hứa Tiễu Tiễu bĩu môi với bóng lưng cô ta, ngữ khí đáng đánh đòn mở miệng: "Ê, này cũng không phải là tôi không cho cô, là chính cô không cần đó!"

Cắt ~

Dựa vào cái gì cô phải ăn nói khép nép?

Chẳng qua, rời nhà họ Hứa, dù sao nhiều năm như vậy, chính cô ta có sống tốt được không?

Bỏ vòng tay vào trong túi áo, tâm tình cô thật tốt, xoay người rời đi.

Cách đó không xa trong bóng tối, Hứa Mộc Thâm lẳng lặng đứng ở đằng kia.

Thấy toàn bộ quá trình xảy ra chuyện, khuôn mặt mặt luôn luôn lạnh lùng u tối của anh , giờ này khắc này, hiện lên vài phần kì lạ, cảm xúc trong mắt biến hóa khó lường.

nhất cử nhất động, của cô gái này, thậm chí một ánh mắt, một cái biểu tình, đều sinh động hoạt bát diễn ra, cô và nhu thuận hiểu chuyện, hoàn toàn không liên quan!



/1358

BÌNH LUẬN