Sủng Yêu: Bí Mật Của Bà Xã

Chương 5 - Giải Nguy

/86


“A!”

Mạc Tử Yên không ngờ cô vừa quay người lại đụng trúng một bức tường, mà bức tường này nói cứng nói mềm cũng không mềm, có điều nó có một mùi hương thoang thoảng, mùi vị giống trà xanh, thanh khiết nhưng không quá nồng nàn.

Mùi hương này như đưa cô về ngày hôm đó, hôm đó là ngày tổ chức hôn lễ của cô và anh. Hôn lễ của họ được tổ chức ở nhà thờ, gia đình hai bên bận bịu tiếp khách, anh cũng bận rộn không kém, chỉ có cô ngồi đó, không nói gì. Mặc dù nói là hôn lễ của cô nhưng mọi chuyện đều do người lớn quyết định, người làm cô dâu như cô thật ra chẳng khác nào bù nhìn, chính xác hơn mà nói là cô không quan tâm đến hôn lễ của bản thân.

Trên lễ đường, hai người bọn họ đứng nhìn nhau, nhưng lại như thông qua người này mà liên tưởng đến người khác. Cô đã từng mong ước sẽ có một ngày bản thân mình sẽ trở thành cô dâu, nhưng ước mơ đã thành hiện thực, mà chú rể lại không phải người cô yêu!

Ngày hôm đó anh mặc một bộ comlê trắng, rất nhã nhặn, trên người thoang thoảng mùi trà xanh khiến người khác cảm thấy dễ chịu, trên môi anh nở nụ cười nhạt, khiến những người xung quanh đều hâm mộ cô, nói là cô sẽ rất hạnh phúc khi ở bên anh. Khi ấy cô không có biểu tình gì, có thể bọn họ nói đúng, nếu Trác Lân không xuất hiện thì cô sẽ sống hạnh phúc một mình.

Nhưng định mệnh trớ trêu thay, Trác Lân lần nữa lại xuất hiện, cô lại lần nữa yêu hắn... Chính xác hơn là cô không quên được hắn. Vì muốn quay về bên cạnh hắn, cô đã phải trả giá tất cả, mẹ và anh... Cô mất tất cả, cuối cùng phải chết trong tuyệt vọng, chết trong sự hối tiếc của bản thân...

Bất quá dường như ông trời không quá bất công, đã cho cô sống lại để sửa chữa những lỗi lầm bản thân đã gây ra, bù đắp lại những tổn thương mà cô đã gây ra...

Vì vậy cô quyết định sẽ tìm anh, kiếp trước là cô bỏ lỡ anh, kiếp này sẽ không như thế nữa, cô nhất định sẽ không buông tay anh, sẽ khiến cho anh yêu cô!

Ám Dạ Duật có chút bất ngờ khi bị tấn công, nhưng khi nhìn thấy cô gái tấn công mình là cô thì anh không khỏi trầm mặc.

Ấn tượng đầu tiên của anh với cô là một cô gái rất ngang bướng, rõ ràng cô không chấp nhận cuộc hôn nhân này nhưng lại không thể mở miệng, dường như cô rất sợ cha mẹ mình. Khi ấy anh đột nhiên cảm thấy từ chối cũng không phải không tốt, như vậy có thể khiến mẫu thân đại nhân nhà anh không cần phải bắt anh đi xem mắt, hơn nữa cũng không cần khiến cô phải khó xử.

Ám Dạ Duật cũng không biết tại sao hôm đó anh lại mở miệng từ chối, có lẽ bởi vì tình yêu trong sáng của cô không dành cho anh?! Như vậy rất tốt, có thể thành toàn cho cô, xem như bản thân đã tích đức vậy.

Nhưng mà sau lần ấy mẫu thân đại nhân nhà anh không vẫn như cũ, luôn muốn có con con dâu, suốt ngày nói anh bất hiếu, không chịu cưới vợ sinh con, để sau này cha mẹ không có người chăm sóc.

Nhìn lại cô gái nhỏ nhắn đang dựa vào người anh, anh cảm thấy cô thật nhỏ, khác hẳn với vẻ nghịch ngợm của hai năm trước, bây giờ cô đã 20 tuổi, đã là một người trưởng thành, trầm tĩnh hơn nhưng trong mắt cô có gì đó khiến anh cảm thấy khó hiểu.

“Hai người định ôm nhau cho đến khi nào?!” Tôn Lãnh Diệt đứng một bên, trầm mặc nhìn hai người.

Càng nhìn Tôn Lãnh Diệt càng cảm thấy có cái gì đó không đúng, hai người này nhìn thế nào cũng khiến người khác cảm thấy kì quái. Hắn biết rõ tính tình của bạn thân mình, nếu có cô gái xa vào lòng anh, anh nhất định sẽ né tránh.

Nhưng trước mắt là tình huống gì thế này?! Ám Dạ Duật không những không tránh mà còn đứng đó ôm cô ta. Rốt cuộc Ám Dạ Duật đang giấu hắn chuyện gì?!

Mạc Tử Yên giật mình, vội vàng lui ra phía sau, bởi vì lùi quá nhanh mà giày cao gót đột ngột nghiêng qua, khiến cô mất thăng bằng mà ngã về phía sau.

Chưa bao giờ cô cảm thấy xấu hổ như vậy, trước mặt bao nhiêu người mà cô lại như vậy... Mẹ mà biết nhất định sẽ không cho cô ra ngoài nữa.

Vốn nghĩ bản thân sẽ nằm trên mặt đất khoảng ngờ một bàn tay vươn ra, ôm cô vào lòng, trong mũi toàn là mùi hương của trà xanh khiến tim cô không khỏi đập nhanh.

“Không sao chứ?!”

Giọng nói trầm thấp vang bên tai cô, giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ khiến Mạc Tử Yên không khỏi ngẩng đầu lên nhìn.

...

Trầm mặc ba giây, Mạc Tử Yên phục hồi tinh thần. Hoá ra là anh, hèn chi trên người lại có mùi hương của trà xanh...

“Cô không sao chứ?”

Đã bao nhiêu lần Mạc Tử Yên đã nghĩ bản thân sẽ gặp anh trong tình cảnh nào, nhưng không ngờ lại như thế này...

“Kh... Không sao...” Mạc Tử Yên vội lắc đầu, giọng nói có chút run run không rõ.

Cô mới phát hiện bản thân đã trở thành tâm điểm của mọi người xung quanh từ lúc nào, chỉ thấy mọi người đều hâm mộ nhìn cô, ánh mắt nhìn Ám Dạ Duật như nhìn bạch mã hoàng tử trong truyện cổ tích vậy.

“Không sao là tốt rồi!” Anh gật đầu, buông cô ra, sau đó đi thẳng ra ngoài.

Tôn Lãnh Diệt liếc mắt nhìn Mạc Tử Yên rồi lướt qua cô.

Mạc Tử Yên nhìn theo bóng lưng của anh không khỏi có chút thất vọng, chẳng lẽ anh không nhận ra cô?!

~~~

Vũ đến nhà, Mạc Tử Yên mệt mỏi ôm lấy mẹ, trong mắt là sự thất vọng tràn trề, dường như anh thật sự không nhận ra cô...

Đối với điều này Mạc Tử Yên có chút buồn bực khó hiểu, trong lòng cũng thầm mắng anh, rõ ràng cô biết trí nhớ anh rất tốt, vậy tại sao lại không nhận ra cô...

Ám Dạ Duật đáng ghét!

Nhìn bộ dạng con gái như đang oán giận ai đó, Vân Hinh Như có chút buồn cười, không khỏi mở miệng hỏi:

“Yên Nhi, là ai chọc giận con vậy?!”

“Không có, làm sao có ai dám chọc giận con gái bảo bối của mẹ!” Mạc Tử Yên bĩu môi, thật ra là có đó!

“Đúng rồi, tối mai có một bữa tiệc từ thiện, con có muốn đi với mẹ không?!” Vân Hinh Như mở miệng hỏi, dựa theo tính cách của con gái bảo bối, bà tất nhiên biết đáp án, chỉ là con bé vừa trải qua chuyện không vui, đi ra ngoài cũng tốt!

Bữa tiệc từ thiện?! Dường như kiếp trước mẹ cũng hỏi cô như vậy, nhưng khi ấy cô vừa mới chia tay với Trác Lân nên không có tâm trạng, vì vậy cô đã không đi cùng mẹ. Nhưng trải qua một kiếp, Mạc Tử Yên biết được rằng cần phải trân trọng những thứ trước mắt, kiếp trước có nhiều tiếc nuối như vậy... Kiếp này cô sẽ không để chuyện này diễn ra nữa.

“Đi, tất nhiên là đi ạ!”

“Thật sao?!” Vân Hinh Như có chút bất ngờ khi thấy con gái đồng ý, nhưng rất nhanh liền mở miệng: “Vậy chiều mai chúng ta đi lựa lễ phục!”

“Vâng!” Sau này cô sẽ ở bên mẹ nhiều hơn, sẽ không để bản thân phải hối hận nữa!

Buổi chiều ngày hôm sau Mạc Tử Yên nhờ bác Hải chở cô đến shop thời trang mà trước kia cô hay đến, vốn dĩ là cô muốn làm tóc trước nhưng ngẫm nghĩ lại kiểu tóc trước kia của cô là dựa theo sở thích của Trác Lân nên cô không muốn làm lại nữa. Dù sao giữa cô và hắn đã kết thúc, kể từ cái ngày hắn nói hắn chỉ lợi dụng cô để đạt được lợi ích của bản thân mà cô vẫn ngu ngốc tưởng rằng hắn vẫn yêu cô thì tình cảm của cô dành cho hắn đã không còn nữa rồi.

Tình cảm mà cô dành cho hắn đã quá nhiều, một năm thầm thương trộm nhớ, ba năm quen nhau, ba năm tưởng nhớ cùng hai năm giúp đỡ hắn, cô đã làm cho hắn bao nhiêu chuyện, thậm chí vì hắn mà trả giá quá nhiều, đến cuối cùng người thua là cô, cô không được tình yêu của hắn, cũng mất đi mẹ và anh...

Đời này, cô đã làm rất nhiều chuyện sai trái vì hắn, vì vậy cô quyết định sẽ không lưu lại bất kì thứ gì liên quan đến hắn nữa, kiếp trước đã quá đủ rồi, cô không muốn kiếp này lại tái diễn nữa.

Đột nhiên điện thoại vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của cô, Mạc Tử Yên vội bắt máy.

“Mẹ?”

“Yên Nhi bảo bối...”

“Mẹ đã làm tóc xong chưa ạ?!” Nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ khiến Mạc Tử Yên vô cùng tưởng niệm, khung cảnh vẫn không có gì thay đổi cả, thứ thay đổi duy nhất chính là lòng người.

“Bảo bối cho mẹ xin lỗi, mẹ vốn nghĩ Sally sẽ làm xong lúc 4 giờ…” Giọng nói của Vân Hinh Như bên kia điện thoại vô cùng bất đắc dĩ, vốn dĩ muốn đi chọn lễ phục với con gái nhưng giờ như vậy thì xem ra là không thể.

“Bây giờ là 4 giờ 39 rồi đấy ạ!” Nhìn đồng hồ trong điện thoại, Mạc Tử Yên mở miệng nhắc nhở.

Ngày hôm qua mẹ cô rõ ràng đã nói sẽ đi chọn lễ phục với cô nhưng hiện tại thì xem như xong rồi, cô chỉ muốn ở bên cạnh mẹ nhiều hơn một chút, chẳng lẽ khó đến vậy ư, cô chỉ muốn chuộc lại lỗi lầm của bản thân mà thôi.

“Aizz, bảo bối ngoan đừng giận, con chọn lễ phục xong thì mẹ sẽ đến nhanh thôi, ngoan...” Vân Hinh Như bên kia điện thoại dụ dỗ con gái bảo bối khiến Mạc Tử Yên bật cười.

“Vậy được rồi, con đi trước, mẹ nhớ đến nhé…”

Sau khi tắt máy cô khẽ thở dài, cô vốn không có hứng thú với tiệc tùng nhưng vì mẹ nên cô phải tham gia, những chuyện trước kia cô đã làm cô rất hối hận nên dù thế nào cô cũng sẽ nghe lời mẹ...

“Tiểu thư đến nơi rồi ạ…” Bác Hải dừng xe lại trước một shop thời trang khá lớn.

“A, cảm ơn bác Hải, nhờ bác đến đón mẹ cháu ở chỗ dì Sally ạ!”

“Vâng...”

“Tạm biệt bác!”

Nhìn bóng lưng Mạc Tử Yên, bác Hải cảm thấy tiểu thư dường như thay đổi 180 độ, như trở thành một con người khác vậy, trước kia đâu thấy cô lễ phép như vậy, hơn nữa còn quan tâm đến phu nhân... Xem ra chia tay với tên họ Trác đó là vô cùng đúng, tiểu thư bây giờ đáng yêu biết chừng nào.

...

“Mạc tiểu thư…” Vừa bước vào cửa tiệm cô đã được quản lý cùng một đám nhân viên chào vô cùng cung kính.

“Chào.” Mạc Tử Yên lạnh nhạt mở miệng, dường như sau khi trùng sinh tính tình cô đã thay đổi, ngoại trừ gia đình và anh, ai cô cũng đối xử lạnh nhạt.

“Tối qua trợ lý có gọi điện bảo tôi hôm nay Mạc phu nhân và Mạc tiểu thư sẽ đến nên tôi đã...” Quản lý không để ý đến thái độ lạnh lùng của Mạc Tử Yên mà thái độ phục vụ rất nhiệt tình.

“Ủa, sao không thấy Mạc phu nhân?!” Quản lý lúc này mới ý thức được.

“Mẹ tôi có việc nên lát nữa mới đến…”

“Vậy ạ, mời Mạc tiểu thư theo tôi, bên này là hàng mới về, đảm bảo hợp ý của tiểu thư.” Quản lý dẫn đường cho Mạc Tử Yên đến một nơi trưng đầy lễ phục, bộ nào bộ nấy đều có phong cách riêng.

Mạc Tử Yên thở dài, mặc dù nói là tiệc từ thiện nhưng chỉ là nơi để giới thượng lưu giải trí mà thôi, vì vậy mặc đồ gì cũng chẳng sao, quan trọng là không bị mất mặt.

Cửa phòng thử đồ mở ra, Mạc Tử Yên với tóc đen xõa dài dáng người cao gầy mặc bộ lễ phục màu trắng khiến cô như một nàng công chúa trong truyện cổ tích, xinh đẹp dịu dàng, lại vô cùng thuần khiết, nếu hiện tại cô có thêm đôi cánh ở phía sau sẽ khiến người khác nghĩ cô là thiên sứ, những đường cong duyên dáng của cơ thế hiện ra khiến những nhân viên cùng quản lý khen không ngớt.

Cho dù không đeo trang sức, không trang điểm thì vẻ đẹp vẫn là trời sinh, cô chỉ cần im lặng đứng đó không ai có thể bỏ qua sự tồn tại của cô.

“Mạc tiểu thư, bộ lễ phục này rất hợp với cô, y như công chúa trong chuyện cổ tích vậy…”

“Đúng vậy, đây là mẫu mới của tháng này, đều là may tay, tiểu thư mặc vào càng làm tăng sự hoàn mỹ của dáng người…”

Mạc Tử Yên không hề để tâm những lời tán thưởng, những lời này cô nghe không dưới trăm lần, là thật hay giả, cô sống một đời còn không biết sao?!

Nhẹ nhàng kéo làn váy lất phất dưới đất đi tới bên giá treo, lựa bộ lễ phục, cô mặc quần áo rất chú ý, cũng tin rằng không có thích hợp nhất chỉ có thêm thích hợp.

Biết thân phận của cô, nhân viên phục vụ cũng rất nhiệt tình, không có chút rề rà, chỉ cần là lễ phục đẹp liền đem ra cho cô chọn lựa.

“Xin mời quý khách.”

Cửa mở, tiếng nhân viên vang lên, Mạc Tử Yên thoáng quay lại nhìn, vừa nhìn thấy quý phụ đó thì bàn tay đang chọn quần áo bỗng cứng dờ.

“Đem mẫu mới nhất của tháng này ra cho tôi xem!” Tiếng phụ nữ êm tai vang lên, sau đó nhân viên lễ phép xoay người đi lấy lễ phục.

Có lẽ do ánh mắt của Mạc Tử Yên nhìn quá chăm chú, nên vị phu nhân liền phát hiện ra có điều gì đó bất thường, kinh ngạc nhìn Mạc Tử Yên mặc bộ lễ phục màu trắng sang trọng, sau đó lại khôi phục dáng vẻ ung dung tao nhã.

Mạc Tử Yên không ngờ tới lại gặp mẹ của Trác Lân, cô cũng không biết phải làm sao, trong ấn tượng bà Trác rất không thích cô.

Bà Trác nhìn thấy Mạc Tử Yên không được tự nhiên liền ung dung đi tới, dung nhan xinh đẹp không vì thời gian mà lưu lại vết tích, vì chịu ảnh hưởng của giáo dục chế độ cũ càng khiến cho bà trở nên cao quý.

Đối với Mạc Tử Yên, mặc dù trong lòng cũng không vui vẻ, nhưng trên gương mặt cũng không bày ra, tỏ vẻ hiền lành lịch sự.

“Cháu chào bác.” Chỉ là lạnh nhạt chào hỏi, cô đối với bà Trác không còn sự kinh hãi và lo lắng như trước, chỉ có sự lạnh nhạt. Trước kia vì Trác Lân mà cô đã tìm mọi cách để lấy lòng bà Trác nhưng bà chẳng nể mặt, luôn dùng dáng vẻ cao quý này khiến cô rất khó chịu.

Bà Trác gật đầu, cử chỉ tựa như nhân vật nổi tiếng rất tao nhã. Nhân viên bán hàng của tinh ý, liền đi ra để lại không gian cho hai người.

“Nghe nói cô tự sát?”

Bàn tay ép ngay váy khẽ siết chặt, ánh mắt khẽ trầm xuống nhưng vẫn nở nụ cười nhạt.

“Chuyện đó chỉ là ngoài ý muốn…”

“Tôi không cần biết vô tình hay cố ý, tôi chỉ quan tâm suy nghĩ của con trai mình!”

Mạc Tử Yên định mở miệng nói thì bị bà Trác cắt ngang, không để cho cô nhiều lời liền giành nói, lời nói chanh chua cố tình làm khó làm dễ.

“Người trẻ tuổi khó tránh khỏi nông nổi, Lân tuy là CEO của Trác thị, nhưng thích chơi đùa, hơn nữa…” Liếc xéo vẻ mặt đang co lại của Mạc Tử Yên, đôi mắt hất lên bày tỏ sự khinh thường. “Chơi đùa thì có thể, nhưng mà Trác gia chúng tôi không cho phép một đứa con gái của một gia đình sa sút vào cửa, dù Trác thị không phải là con rồng trong nền kinh tế, cũng không phải loại nhà giàu mới nổi, con dâu muốn vào được không phải ai cũng có thể!”

“Mạc tiểu thư, tôi nói như thế chắc cô cũng không để tâm? Suy nghĩ của người làm cha mẹ này hy vọng cô có thể hiểu…”

Lời nói thẳng, không phải là muốn nói cô không xứng làm con dâu sao?

Mạc Tử Yên cười nhạt, trước kia vì muốn chứng tỏ bản thân mà cô đã nói mình là con của một quý tộc sa sút, đó là điều mà Mạc Tử Yên muốn chính minh cho ba cô, Trác Lân đến với cô không phải vì tiền, càng không phải vì địa vị, nhưng lại trong nghĩ tới trong mắt người khác lại là cô đeo bám Trác Lân.

Loại lời nói này không phải nghe lần đầu, nhưng đến lúc này cô mới biết, những lời nói này đã làm tổn thương lòng tự trọng đến mức nào, đồng thời cũng hiểu ở trước mặt Trác Lân, lòng tự trọng của cô đã không còn.

Nỗi chua xót dâng lên trong mắt, đầu đang cúi thấp từ từ ngẩng lên, cao ngạo nhìn bà Trác cười, không để đến sự kinh ngạc của bà liền bình thản nói: “Trác phu nhân yên tâm, quý công tử có mắt nhìn cao như thế làm sao để ý đến đứa con gái nghèo khổ này? Sự lo lắng của Trác phu nhân cả đời này cũng không xảy ra. Hơn nữa Mạc Tử Yên cũng đã chia tay với quý công tử, sẽ không đeo bám con trai phu nhân đâu.”

Trên gương mặt của bà Trác xuất hiện sự méo mó, bàn tay cầm túi xách nổi gân xanh, giận quá mà cười:

“Đừng nói những lời tự mãn như thế, thiếu gì kẻ giả vờ tốt lành để vào nhà giàu, Mạc Tử Yên cô cũng không ngoại lệ, ở với Lân, chẳng lẽ cô dám nói cô không ham tiền của nó sao?”

Ba năm bỏ ra khi quay đầu lại chỉ có sự chế nhạo và coi thường, bởi vì cô nói cô chỉ là một đứa nhà nghèo, trong mắt đám nhà giàu cô là đang dụ dỗ Trác Lân, cho nên cô không được vào Trác gia.

Ha ha, tình yêu thật đáng buồn cười, cô lại không hề tự ái, để cho người khác sỉ nhục bản thân như vậy.

“Anh yêu!” Giọng nói thân mật dịu dàng cất lên, chúng tỏ là một cô gái đang yêu rất thẹn thùng, giọng nói đó thu hút sự chú ý của đám nhân viên.

Trong đôi mắt lạnh lùng của bà Trác lộ vẻ kinh ngạc, thản nhiên cười, một gương mặt vốn đã xinh đẹp tuyệt mỹ như bông bách hợp nở rộ, rất thuần khiết xinh đẹp, dáng người nhỏ nhắn nhanh chạy tới bên đó.

“Anh đi đâu vậy? Lúc nãy em phải đi tìm anh khắp nơi.”

Bàn tay trắng nõn phủ lên đôi cánh tay gầy gò kia, Mạc Tử Yên cười tủm tỉm để lộ gương mặt xinh đẹp, hướng về phía cửa nhìn người đàn ông làm nũng nói.

Mạc Tử Yên không chờ được nữa, muốn đem nỗi tức giận uất ức bao năm tiết ra, đối với sự sỉ nhục của bà Trác cô đã chịu đủ rồi, như vậy mới không quan tâm ánh nhìn của công chúng kiên quyết lôi kéo một người đàn ông xa lạ. Huống hồ, người đàn ông xa lạ này cũng không phải xa lạ...

Ám Dạ Duật không ngờ lại gặp Mạc Tử Yên ở đây, càng không ngờ cô sẽ xưng hô với mình như vậy, gương mặt nhã nhặn lóe lên sự mê hoặc, không vạch trần cô mà cúi đầu nhìn người con gái đang cười rất ngọt ngào.

Mạc Tử Yên cảm thấy rất vui vẻ, mùi hương bạc hà thoang thoảng bên mũi khiến nụ cười của cô càng thêm chói mắt. Len lén liếc nhìn anh thì thấy đầu anh đang cúi, Mạc Tử Yên vội dời ánh mắt, cô sợ bản thân nhịn không được mà bị anh mê hoặc.

Sắc mặt bà Trác tối lại, nhìn đôi nam nữ thân mật tựa vào nhau, hận không thể tiến lên giáo huấn “đôi cẩu nam nữ” này. Nhưng sự giáo dục kĩ lưỡng đã nhắc nhở bà phải bình tĩnh, không mất đi sự cao quý thanh nhã, dáng vẻ chủ tịch phu nhân!

Bà Trác từ từ bước tới cửa, đôi mắt sáng đánh giá người đàn ông cô đang ôm, áo cổ chữ V màu xanh, ăn vận bình thường, quần áo dù không nói lên danh tính nhưng lại cho ra những điều quan trọng.

Cánh tay bị Mạc Tử Yên ôm vẫn để trong túi, chẳng những không hề mất đi vẻ lịch sự ngược lại càng làm tăng vẻ tự nhiên ung dung.

Người đàn ông này không hề kém con mình, đây là nhận xét đầu tiên của bà Trác khi nhìn Ám Dạ Duật, trên người anh che dấu sự cứng rắn, so với dáng vẻ sạch sẽ xuất trần bên ngoài thì khí chất bên trong không giống nhau làm người ta thán phục.

“Không ngờ, nhanh như vậy Mạc tiểu thư đã tìm được ý trung nhân?” Bà Trác tuy cười nói nhưng gương mặt gian xảo, chế giễu, đôi mắt bộc lộ sự thinh thường miệt thị.

Ánh mắt cô trầm xuống, nhìn về phía bà Trác cười đắc ý, lay lay Ám Dạ Duật: “Anh yêu, sao không chào hỏi bác Trác đi?”

Ám Dạ Duật đeo kính râm che khuất đi nửa gương mặt khiến cô không thể nhìn thấy mắt anh, tự nhiên cũng không biết anh đang suy nghĩ gì, chỉ có thể tiếp tục diễn.

Bà Trác không phải kẻ ngốc, sao lại để Mạc Tử Yên chơi bà, phát hiện hành động cả hai cứng ngắc, nhịn không được mỉa mai nói: “Diễn xuất của cô…”

Lời bà Trác chưa nói xong, thì bị một giọng nam réo rắt đầy thu hút cắt ngang.

“Chào bác Trác.”

Mạc Tử Yên ngẩng đầu, đập vào mắt là Ám Dạ Duật đang tươi cười để lộ hàm răng trắng sạch sẽ, giống như có cơn mưa to rơi xuống khiến người ta cảm thấy thoải mái.

Ám Dạ Duật là người hoàn mỹ, cô chưa bao giờ nghi ngờ điều này, người đàn ông này có thể khiến phụ nữ điên cuồng, giống như cây thuốc phiện khiến cô trầm luân không biết từ lúc nào.

Trên gương mặt tuấn tú mang theo nụ nười sủng nịch, bàn tay thon dài nhẹ nhàng vuốt trán cô, ôn nhu nói: “Anh đi lấy lễ phục đâu phải bỏ trốn, em lo lắng gì chứ?”

Đối với hành động thân thiết đầy bất ngờ của anh, Mạc Tử Yên sững sờ, để mặc anh sờ tóc cô, sau đó mới phản ứng lại, hai gò má ửng đỏ, xấu hổ dời mắt nhìn vẻ mặt cực kỳ khó coi của bà Trác lúc này.

/86

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status