Ta Chính Là Một Cô Nương Như Thế

Chương 7 - Chương 7

/152


Trầm Ngọc chưa bao giờ nghĩ tới mình có thể mất mặt như lúc này, bị người ta quất roi như chó trên đường.

Trầm Thám Hoa đoan chính như ngọc, không nghĩ đến cũng cũng có thể mở miệng mắng người. Ban Họa cưỡi trên lưng ngựa, trào phúng khắc hết lên mặt: Thôi, xem như lúc trước mắt bản Hương Quân bị mù, vậy mà lại chịu ngươi, đáp ứng ngươi cầu thân. Ai ngờ ngươi là tên qua sông đoạn cầu vô sỉ, một khi trúng tuyển Thám Hoa, liền lộ ra nguyên hình, khiến ta thấy rõ thái độ tiểu nhân của ngươi.

Lúc này Trầm Ngọc có giải thích cũng không được, không giải thích cũng không được, sắc mặt hắn ửng hồng nhìn bách tính xem náo nhiệt bốn phía, cố gắng nhịn xuống tức giận trong lòng, nhìn Ban Họa thở dài nói: Ban Hương Quân, mời ngươi nên dừng lại đúng lúc.

Ban Họa điên rồi sao? Nàng chỉ là một Hương Quân cũng dám quất roi Thám Hoa Hoàng Thượng khâm điểm, nàng còn muốn thanh danh hay không, còn muốn lập gia đình hay không.

Ồ, đúng. Ban Họa bỗng nhiên nói: Ngươi mới vừa nói ta quất roi mệnh quan triều đình bên đường, làm hơi lố rồi?

Nhìn thấy Ban Họa cưỡi trên lưng ngựa, tư thế cao cao tại thượng, trong lòng Trầm Ngọc bất chợt có dự cảm xấu.

Yên tâm đi, rất nhanh ngươi sẽ không còn là mệnh quan triều đình. Ban Họa nhìn Trầm Ngọc bộ dạng vừa sợ vừa ngạc nhiên, thoải mái cười ra tiếng, giật giây cương một cái, con ngựa liền chạy.

Ban Hương Quân!

Ban Hương Quân!

Trầm Ngọc muốn đuổi theo kịp, Ban Hằng đi theo phía sau Ban Họa đột nhiên quay đầu trừng mắt về phía hắn, nâng roi trong tay lên: Ngươi thử tiến lên một bước?

Trầm Ngọc nhớ tới mới vừa rồi bị quất roi rất đau, không còn dám bước lên phía trước, trong lòng vừa vội vừa hận, người nhà họ Ban đều là kẻ điên sao?

Sáng sớm hôm sau, trên triều đình có tên Ngự Sử dâng tấu Ban Họa, nói nàng thân là Hương Quân hoàng gia thân phong, vậy mà dùng tư hình với mệnh quan triều đình, thật sự không tuân theo quy củ.

Đây vốn là một chuyện nhỏ, thế nhưng là từ miệng Ngự Sử nói ra, liền thành một đại sự, Hoàng Đế còn chưa mở miệng, mấy tên Ngự Sử đã làm rùm beng.

May mà gần đây trong triều không có đại sự gì, mọi người liền vây quanh chuyện Hương Quân quất Thám Hoa mà nhao nhao lên.

Bệ hạ. Trong lúc mọi người càng ngày càng ồn ào, một người mà mọi người không ngờ đến bước ra nói: Đối với chuyện này vi thần có cái nhìn khác, không biết chư vị có thể nghe tại hạ nói một lời?

Mấy vị Ngự Sử xem xét người nói là Thành An Bá, nên đều ngậm miệng lại.

Theo vi thần thấy, đây không phải là Hương Quân quất roi quan viên đương triều, mà là một nữ tử đánh tình lang vô tâm. Dung Hà chắp tay với đám người: Vi thần nghe nói Trầm Thám Hoa khi chưa trúng cử, nhiều lần đến Tĩnh Đình Hầu phủ cầu thân, Tĩnh Đình Hầu thấy hắn si tình, không chê thân phận của hắn không xứng với Ban Hương Quân, đáp ứng hắn cầu thân.

Vị hôn phu một khi trúng cử, liền không kịp chờ đợi đã từ hôn, đây không phải vong ân phụ nghĩa thì là gì? Dung Hà không nhanh không chậm nói: Chư vị đại nhân trong nhà cũng có nữ quyến, không bằng suy bụng ta ra bụng người?

Trên triều đình lập tức an tĩnh lại, sau một lúc lâu có một tên Ngự Sử nói: Ban Hương Quân điêu ngoa tùy hứng, xa hoa lãng phí vô độ, thiên hạ có mấy nam tử chịu được? Thành An Bá giảng đạo nghĩa như thế, không bằng ngươi hãy đi cưới nàng.

Ngự Sử đại nhân. Thanh âm Dung Hà lạnh lẽo: Ngươi đọc sách mấy chục năm, bây giờ đứng trên Kim Loan điện, là vì đem nữ tử ra cười nhạo, đem khuê danh nữ tử ra đấu võ mồm sao?

Nếu như đây là phong độ của Ngự Sử đại nhân. Dung Hà chắp tay với Hoàng Đến bên trên: Bệ hạ, vi thần thật hổ thẹn khi đứng chung với loại người này!

Bệ hạ, vi thần cảm thấy Thành An Bá nói có lý.

Thần tán thành!

Tên Ngự Sử này bị Dung Hà dạy dỗ thân thể lung lay, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, không cần ngẩng đầu ông ta đều biết bốn phía đồng liêu đang dùng ánh mắt gì nhìn ông.

Dung Hà nổi danh trong Kinh Thành là quân tử dịu dàng, mình thành người khiến y hổ thẹn, người Kinh Thành sau này, sẽ nhìn ông ta thế nào?

Tiêu, tiêu rồi.

Nhưng Dung Hà không thèm nhìn ông ta, hành lễ với Hoàng Đế một cái, liền lui về, im lặng đứng tại vị trí.

Một người bộ dáng như ngọc sóng lưng thẳng tắp, một người sắc mặt thảng thốt tâm hồn hoảng hốt, lập tức tạo ra đối lập.

Buổi triều kết thúc,

/152

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status