Ta Chính Là Một Cô Nương Như Thế

Chương 9 - Chương 9

/152


Edit: Đào Sindy

Có câu không hẹn mà gặp, và cũng có câu oan gia ngõ hẹp.

Ban Họa đang cưỡi trên lưng ngựa, còn Tạ Uyển Dụ đang bước từ kiệu xuống, ánh mắt hai người giao nhau, Ban Họa rõ ràng nhìn thấy ý trào phúng cùng đắc ý trong mắt đối phương.

Nàng ta đắc ý cái gì, không lẽ vì có thể làm Hoàng Tử Phi?

Làm Hoàng Tử Phi có tác dụng cái rắm gi, dù sao qua mấy năm nữa, thiên hạ này không còn là của họ Tưởng. Lại nói Tưởng Lạc là loại đồ chơi ‘khó chịu’, nếu như không có thân phận tôn quý, chỉ với tính cách kia, đưa cho nàng làm nam sủng, nàng còn không thèm.

Ban Hương Quân, thật là khéo. Tạ Uyển Dụ sờ hạt trân châu trên vành tai, sắc mặt hồng nhuận phơn phớt mắt nhìn ban Họa, nhìn thấy hoa tai Ban Họa là một cặp ngọc đỏ như máu, thu tay về, nhàn nhạt nói: Mấy ngày gần đây sao không thấy ngươi ra ngoài chơi?”

Sai. Ban Họa lắc ngón trỏ: Không phải Hương Quân, là Quận Quân.

Tạ Uyển Dụ nghe vậy che miệng cười nói: Xem trí nhớ của ta này, lại quên ngươi nhân họa đắc phúc*, phong làm Quận Quân, chúc mừng chúc mừng.

Nhân họa đắc phúc: trong rủi có may.

Chỉ là một Quận Quân, đại nghiệp trong triều không chỉ có mình nàng là Quận Quân, có gì mà đắc ý? Lại nói, đợi đầu xuân năm sau, nàng ta gả cho Nhị Hoàng Tử rồi, tiểu tiện nhân càn rỡ này, cũng phải ngoan ngoãn hành lễ.

Họa? Cái gì họa?

Đơn giản là lấy chuyện nàng bị từ hôn ra chế giễu mà thôi, Ban Họa không thèm để ý chuyện nhỏ này, nên lời nói này của Tạ Uyển Dụ đối với nàng không có ảnh hưởng gì. Ban Họa vuốt roi ngựa trong tay, không thèm để ý nói: Tạ cô nương hôm nay ăn mặc thật xinh đẹp, không biết mắt Tạ nhị công tử đã khỏi chưa?

Từ xưa đến giờ Ban Họa cùng người khác cãi sẽ không quanh co lòng vòng, chỉ cần có người quanh co lòng vòng trào phúng nàng, nàng sẽ không chút lưu tình trào phúng lại, mà lại là chỗ người ta nhức nhói nhất, không thể cứu giải khí chất ưu nhã quý tộc . Bằng cách này không ai có thể cãi lại miệng của bổn sự, đến mức trong Kinh Thành không mấy nữ quyến dám trêu chọc nàng.

Hôm nay Tạ Uyển Dụ đâm nàng như thế, là bởi vì nàng ta cảm thấy mình sắp biến thành Hoàng Tử Phi, coi như Ban Họa dám càn rỡ, cũng không dám đắc tội nàng ta.

Nào biết được nàng ta đã đánh giá thấp sự gan dạ và 'não tàn' của Ban Họa, vậy mà ở trước mặt nàng ta nói chuyện mắt nhị ca. Nữ nhân này thật sự là xinh đẹp nhưng lòng dạ độc ác, tốt xấu gì nhị ca đã từng cùng nàng có hôn ước, bây giờ chẳng qua nhị ca bị hư một con mắt, nàng liền cười trên nỗi đau của người khác, thật sự là đáng hận đến cực điểm.

Mặc dù hiện tại nàng ta vô cùng bất mãn, nhưng lại không thể phát tác. Tương lai nàng ta là Hoàng Tử Phi, nhất định phải đoan trang hào phóng, đang có hôn ước với Nhị Hoàng Tử, quyết không thể đi sai bước nào, nàng ta không muốn giống Ban Họa, sắp đến ngày thành hôn lại bị người ta từ hôn, trở thành đối tượng bị chế nhạo toàn thành.

Đa tạ Quận Quân quan tâm, nhị ca hắn rất tốt. Tạ Uyển Dụ hít một hơi, miễn cưỡng nhìn Ban Họa nặn ra một nụ cười.

Tạ cô nương, mời đi lên lầu, cô nương nhà chúng ta đang chờ ngươi ở trên. Một ma ma từ bên trong trà lâu bước


/152

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status