Thần Hoàng

Chương 2: Song Mạch Tịnh Hành. (Hai loại kinh mạch đi song song)

/1700


- Doãn thúc, hôm nay đại địch còn rình mò ở bên, chúng ta lại ở chỗ này nhóm lửa, phải chăng có chút không ổn?

Ở trên xe ngựa bảy ngày, Tông Thủ dù chưa thấy tận mắt qua Doãn Dương và Tố Sơ Tuyết chém giết. Bất quá hai bên mái hiên xe ngựa đầy những vết đao kiếm, còn có vô số lỗ thủng xuyên qua tường thép. Có vài chỗ còn dính máu nhìn mà thấy giật mình, Có thể thấy được trước khi hắn đi tới thế giới này đã trải qua một phen hung hiểm.

Hai ngày này, hai người thỉnh thoảng rời xa nói là săn bắn nhưng mỗi lần trở về lại mang theo mùi máu tanh nồng đậm, không phải máu thú mà là máu của người.

Doãn Dương nghe vậy rõ ràng giật mình, tiếp theo lại không thèm để ý, há mồm cắn thịt âm lãnh nói:

- Xin thế tử cứ yên tâm, trong sáu trăm dặm nơi này đã bị quét sạch. Một khi đã có diều hâu đi theo thì có nhóm lửa hay không cũng không quan trọng, ta và Sơ Tuyết cũng cần thời gian để tu chỉnh...

Tông Thủ ngẩng đầu nhìn lên, quả thấy mấy cái điểm đen thật nhỏ xuyên thẳng qua trong mây, trong lòng hắn lập tức trầm xuống, có đôi mắt trên không trung này, hành tung của đám người Tông Thủ đối phương sẽ rõ như lòng bàn tay.

Huống chi cỗ xe ngựa này rất dễ làm người ta chú ý, muốn ẩn nấp lại càng khó.

Xem ra thật đúng là đại địch ở bên, nguy hiểm như trứng chồng lên cao.

Bất quá giờ phút này càng làm hắn để ý chính là xưng hô của Doãn Dương đối với hắn. Sơ Tuyết gọi hắn Thiếu chủ, Doãn Dương gọi hắn là thế tử.

Thế tử trong yêu tộc là con của yêu vương.

Yêu tộc trăm chi, phần lớn là kiệt ngạo bất tuần (cương quyết bướng bỉnh). Thân là người thừa kế của Yêu Vương lại không có sức lực gì, trói gà còn không chặt hẳn có thể nghĩ tới kết cục là gì.

Thở dài một tiếng, Tông Thủ tiếp tục ăn thịt heo rừng trong tay, lúc no khoảng chín phần liền cảm giác trong cơ thể toán loạn từng đạo khí lưu ôn hòa.

Tông Thủ đứng lên đi về một phía trống trải, bắt đầu khom lưng cúi người, rồi duỗi thân giương tứ chi, có chút tương tự cách giảm béo đời sau.

Lúc này Sơ Tuyết cũng ăn cái chân heo xong, lại lấy cái đang nướng chín xuống một nửa, vừa ăn vừa hiếu kỳ nhìn.

- Lại tập luyện những tư thế này, thoạt nhìn thật kỳ quái, lại không thể đánh nhau. Thiếu chủ, đây chính là thứ người học được trong thư viện Lâm Hải sao? Những Linh Sư đó chỉ gạt người thôi, còn nói cái gì hữu giáo vô loại, bao dung tứ hải!

Tông Thủ coi như không nghe thấy gì, thần sắc chuyên chú tận lực đem mỗi động tác hoàn thành một cách hoàn mỹ nhất.

Đạo Dẫn cơ bản không phải là đến từ truyền thừa thời cổ mà là trong trò chơi Thần Hoàng, đó là sáng tạo độc đáo của một ít người chơi, mục đích là dẫn đạo thân thể hấp thu năng lượng ngoại giới, tận lực biến nó thành hữu dụng. Nó có chút tương đồng với nội tức tâm pháp vô cùng có ích. Đặc biệt là thời điểm tu luyện trụ cột công pháp có thể làm cho hiệu suất tăng lên ít nhất ba thành.

Tông Thủ chính là một trong người phát khởi và người tham dự, trước khi tới đây, hắn đang nghiên cứu động tác thứ bảy. Đáng tiếc vẫn chưa xong, Trụ Cực Mệnh Thế Thư đã xuất thế dẫn phát cuộc chiến của Vân Giới Thất Hoàng.

Về sau hắn đến thế giới này một cách khó hiểu.

Mỗi khi Tông Thủ hoàn thành một động tác, liền có một tia khí lưu bị hắn cường hành dẫn dắt vào trong khí hải ở bụng.

Bất quá những khí lưu này lại không phải nội lực chân chính mà là tinh nguyên do Linh Năng tinh thuần nhất ngưng tụ hấp thu từ thịt heo rừng rồi chuyển dời, tự hành tán đi. Giờ phút này bị Đạo Dẫn Thuật của Tông Thủ cường hành tụ đến đan điền. Nhưng cường hóa thân thể cũng có thể chuyển thành nội tức có thể chữa trị thương thế, cũng có thể chuyển cho người khác, có nhiều công dụng hơn.

Thời điểm kiếp trước, Tông Thủ có thể lực áp mấy tỷ người chơi có nguyên nhân hàng đầu là do Đạo Dẫn Thuật này.

Tông Thủ bình thường đều tập luyện trong xe ngựa, mỗi ba ngày lần. Sơ Tuyết sớm đã được chứng kiến, chỉ nhìn một lát liền không cảm thấy hứng thú.

Doãn Dương lần đầu tiên trông thấy, trong mắt hắn lóe lên tinh quang, nhìn không chuyển mắt.

Thẳng đến khi Tông Thủ hoàn thành bộ Đạo Dẫn Thuật, duệ quang trong con ngươi Doãn Dương lúc này mới thu liễm, hắn thản nhiên nói:

- Động tác này, không biết thế tử rốt cuộc là học được từ chỗ nào? Chỉ cần luyện không ngừng, ngày sau khi mặc dù không thể thành một phương hùng kiệt, cũng có thể cường thân kiện thể.

Tông Thủ gật đầu biểu thị thụ giáo, trên mặt lại xẹt qua một tia dị sắc.

Bảy ngày trước, hắn chỉ có một mình, hơn nữa từng quen đọc sách trong Lâm Hải thư viện, hơn nữa ngày gần đây mới được hai người đón ra.

Còn nữa, chính là Doãn Dương, dùng kiến thức lịch duyệt của hắn cũng nhìn không ra sâu cạn của đối phương.

Tỉnh táo trầm ổn, cử chỉ có tốc độ, vô luận như thế nào đều không giống như là một xa phu.

Ăn xong thịt heo rừng, Doãn Dương, Sơ Tuyết từng người nhập định điều tức, hô hấp dần dần đều đặn tựa như đã ngủ.

Tông Thủ cũng khoanh chân ngồi xuống, vốn là thử thăm dò vận hành một môn tâm pháp cơ bản chuyển hóa tinh nguyên bên trong khí hải thành nội tức. Lúc đầu còn chưa phát giác ra cái gì, khí lưu khó khăn lắm mới tiến vào kinh mạch đã cảm giác là toàn thân đau đớn tựa như mười vạn cái cương châm đâm vào thể nội khiến hắn đau đớn muốn thét lên.

Tông Thủ vô ý thức hút một hơi lãnh khí, hắn không quấy nhiễu hai người bên cạnh, cường hành nhẫn nại. Thẳng đến một lát sau, đau nhức kịch liệt mới thoáng ngăn chặn, trước người và phía sau lưng đều là mồ hôi lạnh.

- Quả nhiên! Là kinh mạch song song.

Trong mắt Tông Thủ hiện lên một tia hiểu rõ, ý niệm thúc dục khiến cho một dòng nước ấm toàn bộ trở về khí hải, tạm thời buông tha ý niệm tiếp tục tu tập nội khí.

Tất cả chủng tộc trong Vân Giới tu hành đều là thân mạch cửu luân làm cơ sở, chín cái luân mạch vờn quanh thân.

Mà Tông Thủ lúc vận khí rõ ràng cảm giác tinh nguyên ở trong kinh mạch hắn phân thành hai mà đi.

Quả như hắn dự liệu, trong thân thể của hắn là hai kinh mạch cùng tồn tại!

Thân hình này chính là nửa yêu nửa nhân loại, hai loại huyết mạch, hơn nữa đều có lai lịch bất phàm, một thân hai nhà trưởng thành, căn cốt cùng ngũ hành linh căn nhất định bất phàm.

Nhưng mà cũng bởi vậy mà xung đột lẫn nhau khiến thể lực của hắn thấp tới dọa người, làm cho hắn vô pháp tu luyện bất luận nội tức gì.

Thể chất Song Mạch Tịnh Hành nếu là người khác, hơn phân nửa đã bỏ ý niệm tập võ. Bất quá đối với hắn không phải là không có hy vọng.

Đi tới thế giới này, may mắn nhất của hắn chính là vài thập niên ở kiếp trước, nghiệm chứng bên trong ảo cảnh giả thuyết tích lũy kinh nghiệm Võ Đạo vượt qua tất cả võ giả thời đại này.

Nhớ lại tin tức kiếp trước, lông mày Tông Thủ dần dần nhíu chặt.


/1700

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status