Thiên Tài Triệu Hồi Sư

Chương 5 - Chương 9: Tấn thăng!

/117


Edit: Mavis Clay

Đôi mắt đỏ như huyết thạch mở ra nhanh như chớp, bên trong là một màu đỏ tươi. Bóng đen nhỏ dài sau khi nhìn thấy đôi mắt kia, thân thể khẽ run lên, tốc độ như chớp trong không trung nhanh chóng đổi hướng. Khúc Lam Y khẽ nhếch môi, trong đôi mắt đỏ như máu ánh lên tia ngoan độc.

"Quầy rầy ta mà còn muốn bỏ chạy sao?"

Bàn tay trắng noãn nhanh chóng đưa ra, một màu đen nồng nặc xông ra từ bàn tay Khúc Lam Y, như một con thú há to miệng lớn sẵn sàng nuốt chửng bóng đen kia. Vân Phong đứng một bên thấy cảnh này không khỏi cả kinh, U Nguyệt thì mặt mày trắng bệch, hắn, hắn là Ám Hệ Ma Pháp Sư sao?

"A a a! Bỏ qua cho ta! Ta lập tức đi ngay! Ta xin lỗi, ta không nên tới nơi này, ngài là đại nhân đừng nên chấp lỗi tiểu nhân, bỏ qua cho ta đi!" Bóng đen nhỏ dài bị Ám Nguyên Tố bao lấy, phát ra từng tiếng kêu thảm thiết, trông vô cùng thê thảm, nhưng Khúc Lam Y lại cười lạnh, đôi mắt đỏ khiến hắn càng thêm vài phần yêu mị.

"Ngươi…" U Nguyệt thấy bộ dáng bây giờ của Khúc Lam Y, không biết nên nói gì, thân thể hướng về phía Vân Phong, cố gắng bảo hộ nàng ở phía sau, hôn phu của Phong nhi lại là Ám Hệ Ma Pháp Sư, ai cũng biết Ám Hệ Ma Pháp Sư vốn không hề hiền lành, bản thân bọn chúng cũng chẳng phải người tốt lành gì. Huống chi hai mắt lại còn có thể hóa thành màu đỏ, trực giác nói với U Nguyệt rằng Khúc Lam Y là một con người nguy hiểm.

Vân Phong đẩy nhẹ U Nguyệt ra, lặng lẽ lắc đầu với U Nguyệt, hắn sốt ruột tiến lên muốn bắt lấy tay nàng, nhưng nàng nhanh chóng lách mình tránh đi, Khúc Lam Y nhìn về phía Vân Phong, khóe môi gợi lên nụ cười mị hoặc, đưa tay về phía nàng, ý bảo nàng cầm lấy.

Vân Phong nhìn khuôn mặt của Khúc Lam Y, cảm giác hình như hắn có chút thay đổi bất thường, nàng đã quen thuộc lúc hắn ở trạng thái Quang Nguyên Tố chiếm thượng phong, mặc dù khi đó hắn cũng có không ít cợt nhã, nhưng có vẻ dịu dàng ấm áp, nhưng lúc Ám Nguyên Tố chiếm thế thượng phong, cả người hắn đều toát ra vẻ mị hoặc vô hình, một loại tà ác nhàn nhạt vòng quanh bốn phía, hơn nữa còn có đôi mắt màu máu quỷ dị kia.

Vân Phong cầm lấy bàn tay Khúc Lam Y, hắn cười lớn vung tay lên, cái thứ bị Ám Nguyên Tố của hắn bao lấy bị tùy ý vứt đi, bóng đen nhỏ dài kia vừa bị vứt đi lập tức muốn chạy trốn, nhưng Ám Nguyên Tố lại khống chế nó, bóng đen cố gắng giãy giụa trong Ám Nguyên Tố, nhưng tất cả đều là vô ích.

"Chàng đột phá?" Vân Phong thông qua nơi tiếp xúc giữa bàn tay hai người, cảm nhận thấy có một cỗ lực cường đại và xa lạ đang tràn ngập bên trong cơ thể Khúc Lam Y, hắn mỉm cười, "Nàng biết mà, thực lực của ta luôn không ổn định."

Vân Phong bất đắc dĩ giật nhẹ khóe miệng, đúng là như thế, khi Ám Nguyên Tố chiếm thượng phong là lúc thực lực thực sự của Khúc Lam Y lộ ra, thực lực hôm nay của hắn chắc chắn đã đột phá khỏi tôn giả, nghĩ tới đây Vân Phong không nhịn được cười một tiếng, hắn đã đi trước mình một bước rồi.

"Cảnh giới trên Tôn Giả là gì vậy?" Vân Phong hỏi, Khúc Lam Y mím môi cười không trả lời, lại nhắm hai mắt lại, hơi thở trong nháy mắt thay đổi, cỗ lực cường đại khi nãy dần rút về, thời điểm mở mắt ra lần nữa, màu đỏ trong đôi mắt đã biến mất hoàn toàn.

"Cảnh giới trên Tôn Giả, ta nói ra thì sẽ mất vui, tự mình trải nghiệm không phải tốt hơn sao?" Khúc Lam Y mỉm cười, Vân Phong nghĩ lại cũng thấy thế, nàng cách cảnh giới này cũng chẳng còn bao xa, mọi thứ đều phải tự thân trải qua mới có thể cảm nhận rõ được tư vị của nó.

U Nguyệt nhìn sự thay đổi của Khúc Lam Y, nghi ngờ trong lòng nổi lên, nam nhân kia xảy ra chuyện gì vậy? Thực lực trông vô cùng không ổn định, vừa rồi còn mới cường thế như vậy, vậy mà bây giờ lại yếu đi rất nhiều… Mà cái thứ bị ném sang một bên kia, trong khoảnh khắc đôi mắt Khúc Lam Y vừa trở lại bình thường, Ám Nguyên Tố quanh thân nó cũng được tiêu trừ, nó đang liều mạng giãy giụa thấy vậy thoáng chốc cứng đờ không kịp phản ứng, nhưng sau đó lập tức nhỏm dậy, liều mạng chạy tới cửa động.

"Ta cho ngươi đi chưa?" Khúc Lam Y đến mí mắt cũng không thèm nâng, cợt nhã nói một câu, bóng đen vừa chạy tới cửa động lập tức cứng đờ, một bước cũng không dám động.

Ngoài động, một luồng ánh mặt trời chiếu vào, rọi lên người bóng đen, giúp Vân Phong có thể nhìn rõ được hình dạng của nó lúc này, thân hể nhỏ dài, ngoại hình giống y hệt một con thằn lằn, chỉ là trên người phát ra năm màu sắc khác nhau, vô cùng diễm lệ, phía sau còn có một chiếc đuôi nhỏ dài, giờ phút này đang liên tục vỗ xuống mặt đất, qua đó cho thấy nội tâm của nó đang vô cùng hoảng loạn.

"Vừa rồi ngươi nói chúng ta đụng vào đồ của ngươi, là thứ này sao?" Vân Phong đi tới, quơ quơ chiếc bình trước mặt nó, sinh vật kia trợn to đôi mắt đen như bóng đêm, ánh mắt nhìn lại Vân Phong mang vẻ hung ác.

Vân Phong thấy vẻ mặt biến đổi của nó, thừa thắng hỏi tới, "Dung dịch màu vàng này là gì?"

Con vật trông như thằn lằn kia trừng mắt dữ tợn nhìn Vân Phong, không thèm mở miệng, nàng thấy vậy cười lạnh, nhấc chân đạp mạnh xuống, mục tiêu chính là cái đuôi nhỏ dài kia.

"A a a!" Cái con kia bị giẫm phải đuôi thét lên, thân hình nhanh chóng lắc lư muốn nhào tới tấn công Vân Phong, nhưng tầm mắt vừa quét qua người Khúc Lam Y, nó lập tức cứng đờ người, chỉ có thể nhịn đau, không dám mở miệng.

Vân Phong thấy nó không mở miệng, dưới chân tăng thêm sức, cả người vật kia giật giật vài cái, cuối cùng thật sự nhịn không được, "Ta...ta nói, ta nói! Đây là Kim Đỉnh Dịch!"

"Kim Đỉnh Dịch?" Cái tên này hoàn toàn xa lạ với nàng, Khúc Lam Y và U Nguyệt cũng vật, con vật kia thừa dịp ba người đang khó hiểu, lập tức nghiêng đầu, lại dám tự mình cắt đứt cái đuôi dài, thân thể hóa thành một bóng đen nhanh chóng thoát ra sơn động, như một làn khói biến mất tăm.

"Bỏ chạy nhanh thật đấy." Vân Phong buông chân, cái đuôi nhỏ bị đứt kia co co giật giật vài cái, cuối cùng tê liệt nằm trên đất. Diendanlequydon Ba người họ dời mắt sang nhìn Kim Đỉnh Dịch đang bám đầy trên tường động, "Trong lúc ta tu luyện có cảm giác càng ngày tiến độ tu luyện càng nhanh." U Nguyệt lẩm bẩm nói, "Xem ra là có liên quan đến Kim Đỉnh Dịch này."

Vân Phong lật tay lấy ra bản chép tay mà sư tôn lưu lại. Bản chép tay này chính là một món tài phú quý giá. Vân Phong lật xem, trước kia cho dù có thời gian cũng chỉ mới nghiên cứu được một phần nhỏ, chỗ sư tôn ghi lại này quá mức rộng lớn phức tạp, hơn nữa lĩnh vực phong phú đa dạng, có rất nhiều chỗ Vân Phong chưa kịp xem hết. Từ từ lật xem, cẩn thận tra tìm, Khúc Lam Y và U Nguyệt không quấy rầy nàng, họ biết nàng đang nghiên cứu cái thứ gọi là Kim Đỉnh Dịch.

"Kim Đỉnh Dịch, Kim Đỉnh Dịch…" Vừa lật vừa ghi nhớ, Vân Phong vừa tra vừa tìm tên Kim Đỉnh Dịch, mặc dù kiến thức sư tôn rộng rãi, nhưng tin tức về Trung Đại Lục lại không nhiều lắm, rốt cuộc Kim Đỉnh Dịch có ở đây hay không, vẫn chưa thể biết được.

"Kim Đỉnh Dịch… Tìm thấy rồi!" Mắt Vân Phong sáng lên, trong đống ghi chép về dược liệu, sư tôn có đánh một trang đặc biệt, mà trong một cột của nó, trùng hợp có tên Kim Đỉnh Dịch. Vân Phong lập tức bắt đầu nghiền ngẫm đọc: Kim Đỉnh Dịch, là chất lỏng do cây Kim Đỉnh tiết ra, có tác dụng gia tăng tốc độ tu luyện, nếu bỏ thêm vào chất thuốc, có thể tăng hiệu quả chất thuốc lên đến mấy lần. Nhưng cây Kim Đỉnh không chủ động tiết ra Kim Đỉnh Dịch, nó cần điều kiện thích hợp để sản xuất.

Chỉ có vài câu miêu tả về Kim Đỉnh Dịch, nhưng đã nói đủ trọng điểm, Vân Phong đã hiểu hòm hòm về Kim Đỉnh Dịch này, cất bản chép tay của sư tôn vào, Khúc Lam Y quay đầu lại cười, "Có kết quả?"

Vân Phong gật đầu, "Kim Đỉnh Dịch này là tên gọi của chất lỏng do cây Kim Đỉnh tiết ra, nghĩ lại lúc chúng ta ở trong sơn động này, trùng hợp có một khóm cây Kim Đỉnh ở đây. Công hiệu lớn nhất của Kim Đỉnh Dịch là gia tăng tốc độ tu luyện, các ngươi cũng đã nhận thấy rồi đấy."

"Thứ này hẳn là được rất nhiều cường giả ước mơ tha thiết." U Nguyệt thở dài, nhưng trong lòng hắn tràn đầy cảm xúc, có Kim Đỉnh Dịch trong lúc tu luyện, tốc độ tu luyện đã gia tăng đến mức đó, nếu như có thể hấp thu trực tiếp nó, vậy thì tốc độ còn lên đến mức nào. Có khi nào sẽ thăng liên tục đến mấy cấp không?

"Thứ này, cũng rất được nhiều Dược Tề Sư ước mơ tha thiết." Vân Phong cười nói một câu, đôi mắt Khúc Lam Y sáng lên, "Kim Đỉnh Dịch cũng có tác dụng với chất thuốc?"

Vân Phong đi tới cạnh bức tường, nhìn tầng chất lỏng vàng nhàn nhạt, "Nếu như thêm Kim Đỉnh Dịch vào chất thuốc, hiệu quả sẽ được tăng lên gấp mấy lần, có thể thấy, Dược Tề Sư sẽ ham muốn tới cỡ nào. Nhưng thứ này không hề dễ thấy, cây Kim Đỉnh bình thường không tiết ra chất lỏng này, phải có điều kiện kích thích mới được. Cho dù có người tìm được cây Kim Đỉnh, nhưng không biết cách khai thác nó thì cũng vô dụng."

"Nếu Kim Đỉnh Dịch xuất hiện ở đây, vậy thì có nghĩa là chúng ta đã vô tình thỏa mãn được điều kiện sản xuất của nó?"

Vân Phong lắc đầu, chưa đồng ý vội với kết luận của U Nguyệt, "Cũng chưa hẳn, điều kiện đặc biệt này rốt cuộc có liên quan tới chúng ta hay không, vẫn còn cần phải chờ nghiệm chứng."

"Bất kể thế nào, Kim Đỉnh Dịch này đã xuất hiện sau khi chúng ta đến, sơn động này vốn vắng lạnh, trên vách tường cũng không hề có dấu vết của Kim Đỉnh Dịch, vừa rồi con vật kia chắc là biết cây Kim Đỉnh ở đây, sơn động này chắc cũng là do nó dựng lên, lựa chọn chỗ thực bí mật, mục đích là để không cho người khác phát hiện, chỉ tiếc là, nó đào sơn động này lại chẳng thu được kết quả gì." Khúc Lam Y cười giễu cợt, "Con vật kia còn nói là đồ của nó, nên tham lam muốn có thứ kia."

U Nguyệt nghe thấy ý lạnh của Khúc Lam Y thì không khỏi kinh ngạc, quay sang nhìn hắn lâu thêm một chút, Khúc Lam Y không thèm để ý tới ánh mắt của U Nguyệt, nhìn lên chất lỏng màu vàng ở trên tường, "Nếu như Kim Đỉnh Dịch này là xuất hiện sau khi chúng ta tới đây, coi như là do ông trời tặng. Cho dù có liên quan hay không liên quan tới điều kiện kia, nhưng không thu vào làm vốn thì không được rồi."

Vân Phong cười bất đắc dĩ, nàng cũng có ý đó, nếu như cây Kim Đỉnh nằm ở gần đây, điều kiện kích thích có lẽ liên quan tới bọn họ, Vân Phong đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội trời cho này, nếu như điều kiện kích thích không liên quan tới bọn họ, Vân Phong sẽ không nghĩ thêm nhiều nữa. Có thể có được cũng tốt, huống chi cây Kim Đỉnh này là tự nhiên, không hề thuộc về bất kỳ ai, nàng có thể lấy cũng dễ hiểu.

Ba người lập tức thu hết toàn bộ lớp dịch vàng ở trên vách động, tổng cộng lại chỉ tăng được một phần nhỏ, Vân Phong nhìn Kim Đỉnh Dịch sóng sánh trong bình, không khỏi cảm thán, "Số lượng Kim Đỉnh Dịch sản xuất ra quá ít ỏi, quả nhiên là đồ trân quý."

Để làm rõ xem thử điều kiện kích thích có liên quan đến bọn họ hay không, Vân Phong thu thập xong thì cất bình nhỏ vào, lúc này trên vách động đã không còn gì, ba người yên lặng ngồi trong động, không hề có bất kỳ hành động gì, lặng lẽ đợi thêm mấy ngày, trên vách tường vẫn trống trơn, không hề có dấu hiệu Kim Đỉnh Dịch tiếp tục rỉ ra.

"Xem ra cây Kim Đỉnh không có liên quan gì tới chúng ta rồi." U Nguyệt nói, Vân Phong và Khúc Lam Y cười cười, bọn họ thì không cho là vậy, có liên quan hay không, còn phải chờ đến hành động sau mới biết.

"Nhị ca, bắt đầu tu luyện thôi." Vân Phong mỉm cười với U Nguyệt, hắn gật đầu nhắm mắt lại, lần nữa tiến vào trạng thái tu luyện. Edit by Mavis Clay of Diendanlequydon Khúc Lam Y và Vân Phong thì lại đứng bên cạnh yên lặng quan sát, một ngày trôi qua, trên vách đá vẫn không hề có hiện tượng gì, tiếp theo đến lượt Khúc Lam Y tiến vào trạng thái tu luyện, một ngày sau, thành động vẫn không hề có chút hiện tượng nào.

Hai ngày trôi qua, U Nguyệt và Khúc Lam Y mở mắt ra, Khúc Lam Y nhìn Vân Phong, "Xem ra mấu chốt ở trên người Tiểu Phong Phong rồi."

Vân Phong suy tư mấy giây, cuối cùng nhắm mắt, tiến vào trạng thái tu luyện, năm loại màu sắc dần dần tản ra bao quanh lấy người nàng, không ngừng quần đảo quanh nàng, tạo thành một quần sáng vô cùng xinh đẹp, U Nguyệt nhìn mà không khỏi có chút ngây người, năm loại màu sắc khác nhau, muội muội mà hắn nhặt được này thực không phải người thường.

Cùng lúc đó, thành động vốn không hề có bất kỳ động tĩnh nào bắt đầu thay đổi từng chút một. Một ngày trôi qua, trên thành động vốn trống trơn bắt đầu phủ một tầng dung dịch màu vàng nhạt, Kim Đỉnh Dịch lại một lần nữa xuất hiện.

Khúc Lam Y thấy vách đá bắt đầu chảy ra Kim Đỉnh Dịch, cười nói, "Quả nhiên, Tiểu Phong Phong có ảnh hưởng đến thứ này."

U Nguyệt mở to mắt nhìn tường đá bốn phía, theo thời gian tu luyện của Vân Phong, dung dịch màu vàng tiết ra càng nhiều, nồng độ nguyên tố bên trong sơn động cũng bắt đầu thay đổi rõ rệt, hơn nữa, dường như Kim Đỉnh Dịch đang dần hòa làm một với vầng sáng năm màu bao quanh Vân Phong.

Vân Phong mở mắt ra, chính nàng cũng cảm nhận được rất rõ sự thay đổi của nồng độ nguyên tố trong không khí, nàng biết Kim Đỉnh Dịch đã xuất hiện lại, bây giờ nàng đã có thể hoàn toàn khẳng định, điều kiện kích thích cây Kim Đỉnh kia có liên quan tới nàng.

"Điều kiện kích thích của cây Kim Đỉnh này có vẻ là lấy đa nguyên tố làm trụ cột." Khúc Lam Y sờ cằm nói, "Tiểu Phong Phong có năm loại nguyên tố, cây Kim Đỉnh này hẳn là được bồi dưỡng rất nhiều, nếu không nó đã chẳng tiết ra nhiều dịch đến vậy."

Vân Phong đứng lên, nhìn Kim Đỉnh Dịch màu vàng trên vách tường, khóe môi nâng lên, "Nếu lần này ta có quan hệ với nó, đương nhiên ta phải lấy được cây Kim Đỉnh về tay."

U Nguyệt sờ soạng vách động, khẽ cau mày nói, "Từ bề ngoài nhìn vào đây chính là một thân núi hoàn chỉnh, không hề thấy thứ gì tương tự như cây cối thực vật cả."

Khúc Lam Y vuốt cằm, "Xem ra phía sau vách đá này có khoảng không gian riêng, nếu như cây Kim Đỉnh sinh trưởng gần đây, khu vực này chắc là trống trải, muốn tìm thấy cây phải phá vỡ bức tường này, phá vỡ tường đá là một công việc đòi hỏi khá kỹ xảo đấy."

Vân Phong đang tính tới việc dùng nguyên tố dung hợp để phá hang động, hoặc là dùng lực lượng thân thể thuần chánh để thử một lần, nhưng nghe Khúc Lam Y nói xong, Vân Phong lập tức bỏ đi ý định này, phá vỡ hang đá không khó, cái khó là ở đây không biết vị trí cụ thể của cây Kim Đỉnh, nếu như không biết khống chế lực trong tay, phá đi cây Kim Đỉnh, vậy thì làm mà không có công rồi.

"Vậy phải làm thế nào, không lẽ là dùng tay không đào thông đạo?" U Nguyệt nói, một ý tưởng lóe lên trong đầu Vân Phong. Lối đi? Không sai, chỉ cần mở ra một lối đi an toàn trên vách đá, phạm vi nhỏ bên trong sẽ không chịu chút ảnh hưởng gì.

"Quả thực rất khó làm, nếu như có thứ gì đó, đủ nhỏ để có thể mở ra một cái thông đạo, là được rồi." Khúc Lam Y nói nhỏ, Vân Phong lập tức nhắm hai mắt tìm kiếm trong nhẫn không gian, cuối cùng ở một góc khuất tìm được một vật nhỏ bị lãng quên.

/117