Thiếp Vốn Hiền Lương

Chương 8: Sơ giao phong

/24


Tử Huyên vén lên mí mắt liếc nhìn hắn một cái, nhàn nhạt đáp một câu: "Ăn no. Còn có, hầu gia hình như đối với ta có chút bất mãn a." Nàng nói chuyện cười cười, chẳng hề để ý đến Đinh hầu gia đang trợn mắt: "Có câu là ăn uống no đủ ai nói cũng không phục, ta hiện tại là được như thế. Đương nhiên, phục là không thể nào, nhưng hầu gia nếu như muốn bóp chết ta, ép ta chết hoặc là giết chết ta, thật ra rất nhẹ nhàng."

"Hầu gia, ngươi ghi nhớ một điều, người nhận sai ở đây không phải là ta, không nên đối với ta trừng mắt ta nhát gan sợ buổi tối gặp ác mộng. Được rồi, muốn động thủ, một cô gái yếu đuối như ta cũng không phải đối thủ của đại tướng quân ngài, bởi vậy ta cũng đỡ phải lãng phí khí lực, hầu gia ngươi bây giờ có thể động thủ, mời." Nàng ở trên cổ mình khoa tay múa chân một chút: "Làm phu thê một thời gian, ngài muốn giết ta thỉnh cấp cái thống khoái." Đang nói chuyện nàng đánh ợ một cái chau chau mày: "Uh, còn muốn cám ơn hầu gia mới đúng, làm cho ta đây có thể làm cái no nê ma quỷ”.

Đinh hầu gia nghe xong Tử Huyên nói trầm mặc một hồi, chính hắn rất rõ ràng người nhà nguyên lai đã làm gì, mà Tử Huyên gây nên cũng chỉ là dọa họ sợ mà thôi, cũng không có chân chính thương tổn được một người. Nhưng hắn là nhi tử chí hiếu, nghĩ đến mẫu thân bị dọa đến không nhẹ, không biết có phải hay không tại chuyện này mà phải nằm trên giường, trong lòng vẫn là có chút tức giận .

Vẫn còn đang tức giận trong lòng, lại bị Tử Huyên nói khiến cho tức giận thêm không ít. Hắn nhẹ nhàng thở dài, biết hiện tại không thể tức giận, Tử Huyên đã biết trong quá khứ người nhà đã gây cho nàng những chuyện gì, vì để giữ hòa khí trong nhà, hắn đè xuống tất cả hỏa khí khụ hai tiếng, cố gắng làm cho thanh âm của mình nghe có vẻ nhu hòa một chút: "Tử Huyên, ngày xưa đích thực là ta hơi có chút xin lỗi ngươi, đương nhiên, còn có những người khác."

"Thế nhưng, tất cả cũng là bởi vì ngươi cố chấp mà gây nên, hiện tại ngươi cũng bình an vô sự , hai chúng ta hãy coi như không ai nợ ai, ân oán trong dĩ vãng đều bỏ đi có được không?" Hắn nói ra lời nói này cũng cảm giác có chút không hợp lý, liền lại khụ hai tiếng nhìn về phía ngoài cửa sổ, nơi đó đang có một gốc phù dung hoa nở rộ.

Tử Huyên cười: "Hầu gia có phải hay không ngài còn muốn ta bái ba bái rồi tạ ơn đối với sự rộng lượng của ngài? Đinh hầu gia, không biết ngài là đầu óc không tốt hay là cố tình quên đi mọi việc, đêm qua nhưng là có người rõ ràng nói qua, trong phủ này có người muốn ta chết!" Nàng mạnh ngẩng đầu chăm chú nhìn chằm chằm Đinh hầu gia: "Các ngươi người nào đối đãi với ta không tốt, ta cũng có thể không so đo, giống như hầu gia đã nói cũng là do ta gieo gió gặt bão; nhưng, ta cũng không có tâm tư đi hại người khác, nhưng ngược lại có người không cho phép ta sống, hai bên ân oán tiêu tán sao?"

"Hầu gia, thế nhưng chuyện mưu tính hại mạng người là chuyện lớn, chính là đưa đến trong nha môn cũng muốn bị, muốn bị, " nàng cố gắng nhớ lại một chút tới cái từ kia: "Trảm lập tức hành quyết đi?" Nàng cũng không rõ ràng lắm luật pháp hiện tại, thế nhưng cổ nhân có câu: giết người đền mạng, hẳn là cũng không sai đi: "Ngài một câu 'Ân oán lúc đó một khoản câu tiêu', để ta quên mất có người muốn hại tính mạng của ta? Quả nhiên là nói chuyện không phải của mình a, dễ dàng đến nỗi làm cho người ta sinh phiền”.

"Ngài có cái độ lượng có thể buông tha cho người hại ngài, thế nhưng ta chỉ là nữ nhân không có cái độ lượng này, người muốn hại ta đang còn sống sờ sờ bên cạnh ta, bảo ta độ lượng coi như chưa có chuyện gì từng xảy ra thì điều đó là không thể." Tử Huyên không có tính toán muốn ở lại Đinh gia, nàng là tính toán muốn rời khỏi Đinh phủ sống tự do là tốt nhất.

Đinh hầu gia trên mặt có một chút hồng, biết vừa rồi mình nói bỏ qua cho xong chuyện là quá nhẹ, lại khụ lên hai tiếng để che giấu.

Kỳ thực chính hắn rõ ràng hắn tức giận cái gì: tối làm cho hắn tức giận là mình bị Tử Huyên dọa cho sợ đến mức luống cuống, rất đau đớn là do tự tôn nam nhân của hắn thôi; mà chuyện xảy ra tối hôm qua hắn há có thể không sợ hãi, không cần đi hỏi cũng biết đã phát sinh chuyện gì, hắn từ trước đến nay chưa có bao giờ bị dọa sợ như thế.

Mặc kệ Tử Huyên đêm qua là không phải cố ý: Tử Huyên nói nàng lúc đó chỉ là bối khí quá lâu, vì thế thân thể nằm cứng còng mới có thể có bộ dáng kia được. Hắn đương nhiên không tin, thế nhưng hắn và người Đinh gia trên dưới đều biết, Tử Huyên sở dĩ thắt cổ tự sát là bởi vì cái gì: hơn nữa Tử Huyên cũng không phải là lấy cái chết uy hiếp ai, nàng là thật đi tìm cái chết, nhưng tự nhiên là sống lại được thôi.

Hắn không muốn hại chết người, dù cho Tử Huyên đã làm chuyện đáng ghét gì, hắn cũng rõ ràng là do hắn quá lạnh nhạt đối với nàng, nói chung là tội không đáng chết.

Nghĩ tới đây hít sâu một hơi, hắn ngồi xuống muốn cùng Tử Huyên hảo hảo nói chuyện, có quá nhiều chuyện cần thương lượng: "Chuyện này ta sẽ cho người đi tra, hơn nữa ngươi nguyên bản cũng đã làm không ít chuyện sai, nhất là làm hại Phương Phỉ đẻ non, đến nay ta chỉ có hai nữ nhi còn chưa có nhi tử hầu hạ dưới gối, có chút..."

"Đình chỉ, đình chỉ." Tử Huyên nhìn về phía hắn: "Ta không thể không thanh minh một việc, ta chưa từng có hại ai cả; bất kể là làm thương tổn Phương di nương của ngươi, hay là làm nàng đẻ non, hoặc là di nương nào bị bệnh, tất cả sự tình cũng không phải là ta gây nên." Nàng nguyên bản không thể xác định, thế nhưng sau này khi cùng Lưu Ly, Trân Châu nói chuyện, nàng có thể khẳng định, nguyên chủ không có làm chuyện thương thiên hại lý gì.

Nguyên chủ là một người tính tình rất ngay thẳng, không có một chút lòng dạ cùng tâm kế, chuyện gì đều là trực tiếp nói ra; thế nhưng người ở Đinh phủ này không có ai thành thật với nàng cả, tất cả mọi người ở trăm phương ngàn kế muốn đuổi nàng đi, thậm chí là muốn hại nàng; thế nhưng nguyên chủ chính là nhìn không thấu, kể từ đó nàng chính là nghĩ mình xui xẻo nên không dám tiếp xúc nhiều người.

Hơn nữa khi nàng bị cấm túc trong viện lại còn bị lừa, bởi vì nguyên chủ thật sự là quá thành thực, dùng từ ngữ của Tử Huyên mà nói thì có nghĩa là nội tâm quá tử . Cuối cùng, nàng hận chính bản thân mình mà tự sát ở trong phòng, bởi vì nàng cảm giác mình là người rất xui xẻo, chỉ biết mang cho người chung quanh tai họa mà thôi, hại người một lòng muốn tốt cho nàng làm nàng rất bất an.

Sở dĩ Đinh hầu gia cho rằng nguyên chủ có tâm địa rắn rết làm nhiều chuyện ác, đều là người ngoài hãm hại nguyên chủ, căn bản cũng không phải là nguyên chủ gây nên; từ lúc gả vào Đinh gia, chẳng sợ một con kiến nguyên chủ cũng không có hại qua.

Một người bị buộc đến treo cổ tự tử, lại tại sao có thể có lòng dạ ác độc, tâm kế đi hại người được, nếu nàng thật có thủ đoạn nàng cũng sẽ không tìm đến cái chết. Bây giờ nghe đến Đinh hầu gia lại nói đến chuyện nàng đã từng hại người, Tử Huyên đương nhiên nên vì nguyên chủ phân trần một hai.

"Ta nếu là một người như vậy, ta nếu có tâm tư, thủ đoạn như vậy, ta sẽ bị người một nhà các ngươi bức đến treo cổ tự tử sao, Đinh đại hầu gia? Ngươi dùng đầu óc đi, chuyện hại người này thật sự là ta làm được sao, Lãnh thị cũng nói bị ta làm hại đến gãy chân, nhưng vì sao nàng nhìn thấy ta sống lại sẽ sợ đến kêu to những lời này?" Tử Huyên không khách khí đánh giá Đinh hầu gia đầu không khác gì đầu heo: "Nếu như nói nàng té xỉu trước thì không nói làm gì, nhưng đây là nàng vẫn thanh tỉnh nhìn thấy ta lại nói những lời như vậy”.

*****


/24

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status