Thịnh Thế Mưu Thần

Q.1 - Chương 10 - Ý Của Mộc Sâm

/72


Như theo lời của Châu Nhi, quả nhiên Mộc Vân Dung chạy tới chỗ Mộc Trường Minh và Mộc lão phu nhân nháo một trận lớn, nhưng cũng theo suy đoán của Mộc Thanh Y, Mộc lão phu nhân căn bản không tin lời của Mộc Vân Dung, còn hung hăng dạy dỗ nàng ta một trận, rồi cấm túc nàng ta. Về phần là thật hay giả, cũng chỉ có một mình Mộc lão phu nhân biết.

Mộc Trường Minh cũng không tin, đồng thời cũng vì yêu thương ái nữ (*con gái cưng – Nuy), với tính tình như vậy sẽ gặp nhiều thua thiệt khi vào phủ Ninh vương, vì vậy liền mặc kệ nàng ta bị Mộc lão phu nhân gõ.

Phủ Ninh vương có nguyên nhân nên làm chậm trễ hôn kỳ, nhưng người có tâm lại nói chuyện hôn kỳ một đẩy lui là vì tính tình nóng nảy của Mộc Vân Dung, các loại nghị luận bắt đầu âm thầm truyền ra, trong phủ cũng có rất nhiều người suy đoán, có phải Tứ tiểu thư sắp được sủng ái hay không?

Những thứ này đều không phải chuyện bây giờ Mộc Thanh Y để ý, mặc dù trong lòng luôn tự nói với mình không thể nóng vội, nhưng mỗi ngày sinh hoạt một chỗ với người Mộc gia, sau khi gặp lại Mộ Dung Dục, Mộc Thanh Y phát hiện mình căn bản không thể bình tĩnh như tưởng tượng. Vì Cố gia báo thù, muốn rửa sạch oan khuất và sỉ nhục mà Cố gia phải chịu, nàng còn cần làm rất nhiều chuyện, mà bây giờ nàng cái gì cũng không có, thậm chí ngay cả bước chân ra khỏi Hầu phủ cũng khó khăn.

Tiểu thư, Đại công tử tới. Châu Nhi đi vào, thấp giọng bẩm báo.

Mời Đại ca vào. Nghe được Châu Nhi bẩm báo xong, trong lòng Mộc Thanh Y động, suy tính rất nhanh.

Một lát sau, Mộc Sâm đi vào, nhìn thấy muội muội cầm một quyển sách ngồi sau thư án, cười nói: Ngược lại chỗ Tứ muội rất yên tĩnh.

Mộc Thanh Y cười nói: Chỗ này của Thanh Y luôn không có người qua lại, dĩ nhiên là rất yên tĩnh rồi.

Mộc Sâm lắc đầu cười nói: Tam muội mới vừa ra khỏi Từ Đường liền bị tổ mẫu cấm túc, Tứ muội nên cẩn thận một chút mới tốt.

Ánh mắt Mộc Thanh Y thoáng động, lại cười nói: Lời này của Đại ca là thế nào?

Mộc Sâm như cười như không nhìn Mộc Thanh Y, Mộc Thanh Y cũng không thèm để ý hắn, thoải mái mặc cho hắn quan sát, một lúc lâu sau, Mộc Sâm có chút bất đắc dĩ thở dài: Ngược lại Đại ca lại cảm thấy...Giống như chưa bao giờ nhìn thấu Tứ muội. Hôm nay Tứ muội có mấy phần...phong phạm giống như mẫu thân năm xưa. Người mẫu thân mà Mộc Sâm nói tới chính là mẹ ruột Trương thị của Mộc Thanh Y, lúc Trương thị là chính thê của Túc Thành Hầu, tất cả con cái trong phủ đều phải gọi bà một tiếng mẫu thân.

Mộc Thanh Y cười nhạt, nói: Đại ca tới viện Lan Chỉ, không phải là đặc biệt tới tìm Thanh Y nói chuyện phiếm đi?

Mộc Sâm chỉ cười không nói, coi như đồng ý với lời của Mộc Thanh Y, Mộc Thanh Y cũng không quan tâm, nói với Châu Nhi đang giữ cửa ngoài phòng: Châu Nhi, rót cho Đại ca một ly trà.

Rất nhanh Châu Nhi bưng một ly trà lên, trà không tính là ngon, làm cho Mộc Sâm thoáng cau mày, bất quá cũng không quá mức để ý. Hôm nay, phủ Túc Thành Hầu là nằm trong tay Mộc lão phu nhân và Tôn thị, dĩ nhiên đãi ngộ của Mộc Thanh Y kém hơn lúc Trương thị còn sống. Mộc Sâm cũng một mình ăn khổ, khi hắn còn thiếu niên, không thể gặp mặt Mộc Trường Minh, những ngày hắn ở trong phủ còn không bằng Mộc Thanh Y. Ngoài mặt là khá một chút, nhưng Tôn thị lại âm thầm vụng trộm gây khó khăn còn nhiều hơn so với Mộc Thanh Y. Đây cũng chính là nguyên nhân tại sao biết thực lực thua xa mà Mộc Sâm lại nhất quyết muốn tranh. Nếu như mẹ cả Trương thị có lưu lại một người con trai kế thừa Túc Thành Hầu thì không nói gì, đằng này mọi người đều là con thiếp thất, Mộc Linh có cao hơn hắn bao nhiêu đâu. Ít nhất nương hắn là con gái cưng, còn nương Mộc Linh chỉ là một nha hoàn hầu hạ Túc Thành Hầu trước kia thôi.

Người hầu bên cạnh Tứ muội cũng quá ít một chút đi. Mộc Sâm cau mày nói.

Mộc Thanh Y lại cười nói: Đủ dùng là được, thay vì thêm người ‘ăn cây táo, rào cây sung’, còn không bằng không có thì hơn.

Mộc Sâm quan sát thiếu nữ thanh nhã nở nụ cười lạnh nhạt trước mắt, chẳng biết tại sao tâm lại lạnh lẽo, cười nói: Tứ muội không nên nghĩ như vậy, đến cùng Tứ muội vẫn là đích nữ phủ Túc Thành Hầu, nếu ra cửa mà bên người chỉ có một nha hoàn thì còn ra thể thống gì?

Trong lòng Mộc Thanh Y khẽ động, cụp mắt cười khổ, nói: Cám ơn Đại ca dạy, bất quá....Đại khái Thanh Y còn không có cơ hội ra cửa thì sao tính nhiều như vậy. Lúc trước khi ở thanh lâu, nàng bị quản chế khắp nơi, nhưng thỉnh thoảng dò xét một số tin tức cũng có thể làm được, tự nhiên là biết được sau khi dì mất, biểu muội cũng không có ra khỏi phủ Túc Thành Hầu tham gia bất kỳ hoạt động nào trong kinh thành.

Mộc Sâm lắc đầu cười nói: Năm nay không giống nhau. Chưa tới một tháng nữa là tới ngày Thánh Đản, Tứ muội thân là đích nữ Hầu phủ, tất nhiên là phải vào cung dự tiệc rồi. Huống chi, ta còn nghe di nương nói, tổ mẫu có đề cập tới chuyện Tứ muội sắp tròn mười sáu tuổi.... Mặc dù mẹ ruột Mộc Sâm không tính là tiểu thư khuê các, nhưng cũng là thứ nữ của quan viên lục phẩm, tính tình dịu dàng, có tri thức, hiểu lễ nghĩa, rất được Mộc lão phu nhân coi trọng, nói bà biết được một chút gì từ chỗ Mộc lão phu nhân, Mộc Thanh Y cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.

Mộc Thanh Y trầm mặc một chút, nhẹ giọng cười nói: Cám ơn Đại ca nhắc nhở, nếu sau này Thanh Y có thể làm được cái gì, Thanh Y nhất định sẽ báo đáp Đại ca.

Mộc Sâm cười lớn: Ta và muội đều là huynh muội, sao Tứ muội lại nói như vậy chứ? Đúng rồi, hôm nay vừa đúng lúc Đại ca cũng không có chuyện gì, có muốn Đại ca đưa muội ra ngoài đi dạo chơi một chút không?

Mộc Thanh Y có chút kinh ngạc, ngẩng đầu lên nói: Này....Thật sự có thể?

Mộc Sâm cười: Có cái gì không thể chứ? Nha đầu Vân Dung kia mỗi tháng còn có hai, ba lần chạy ra ngoài chơi, còn có Vũ Phỉ và Thủy Liên, cũng thường hay ra ngoài mua một chút son phấn, châu sai, đồ trang sức đeo tay. Đại ca đi nói với phụ thân một tiếng là được. Hiện nay Mộc Sâm làm ở Lễ bộ, mặc dù chức vị không cao nhưng cũng không tệ. Vì vậy mặc dù không được sủng ái bằng Mộc Linh, nhưng vẫn có vài phần thể diện ở trước mặt Mộc Trường Minh, hắn muốn dẫn muội muội ra ngoài dạo phố, tự nhiên Mộc Trường Minh cũng không thể không đồng ý.

Thấy bộ dáng do dự của Mộc Thanh Y, Mộc Sâm nhướng mày, trêu đùa: Tứ muội, đến cùng muội có muốn đi hay không nha?

Đi! Mộc Thanh Y vội vàng đứng dậy, tội nghiệp nhìn Mộc Sâm.

Mộc Sâm mỉm cười, gật đầu nói: Nhanh đi thay quần áo đi, Đại ca cũng phải đi nói một tiếng với phụ thân.

Vâng, cám ơn Đại ca! Mộc Thanh Y vội vàng phúc thân (*), bước nhanh ra ngoài. Nghe tiếng bước chân của nàng có chút đồn dập, Mộc Sâm cười nhạt: Dù có tâm cơ như thế nào, đến cùng cũng chỉ là một thiếu nữ mười lăm tuổi mà thôi.

(*) phúc thân: cúi chào, vái chào ~> nữ nhân thời xưa cúi đầu vái chào, hai tay nắm lại đặt ở trước ngực - Nuy

Quả nhiên Mộc Trường Minh sảng khoái đồng ý, không tới một khắc, Mộc Thanh Y đeo khăn che mặt đi theo Mộc Sâm ra khỏi phủ Túc Thành Hầu. Nếu Mộc Sâm muốn lôi kéo Mộc Thanh Y, tự nhiên là phải làm cho tốt, vừa ra khỏi Hầu phủ liền trực tiếp đưa Mộc Thanh Y tới cửa hàng son phấn mà các tiểu thư khuê các thích tới nhất —— Lãnh Hương Trai.

Lãnh Hương Trai cũng phải phải là cửa hàng son phấn lớn nhất kinh thành, nhưng lại là chỗ mà các cô nương và quý phụ (*) thích đến nhất. Hương thơm của son phấn tại Lãnh Hương Trai luôn làm cho người ta đặc biệt cảm thấy thoải mái, tinh thần sảng khoái. Hơn nữa mỗi tháng, Lãnh Hương trai sẽ đặt biệt đưa ra một mùi hương mới, mùi hương này chỉ có một phần, trong năm sẽ không làm ra phần thứ hai. Cái này đặc biệt thỏa mãn tâm tính kiêu ngạo, không muốn cùng người khác sử dụng cùng một mùi hương của nữ tử, cho nên các vị thiên kim tiểu thư vì nhu cầu và thể diện mà không luyến tiếc tiêu tiền như vứt rác.

(*) quý phụ: là phụ nữ thân phận cao quý đã có chồng - Nuy

Mộc Sâm thân là nam tử, dĩ nhiên là không thể ở lâu một chỗ như thế này, cho nên, khi đưa Mộc Thanh Y tới cửa liền đi qua một trà lâu đối diện chờ, trước khi đi còn đưa cho Mộc Thanh Y một tấm ngân phiếu năm mươi lượng, Mộc Thanh Y từ chối không được nên đành thu lấy.

Đi vào trong cửa hàng, đại sảnh trang trí u nhã tĩnh mịch, lịch sự tao nhã làm cho người ta sinh ra một loại ý cảnh thanh tịnh và đẹp đẽ, thậm chí ngay cả mùi son phấn cũng không thể ngửi thấy, chỉ có lư hương trên bàn tỏa ra hương thơm. Nếu như không phải bên ngoài treo bảng hiệu, sẽ làm cho người ta rất khó tin đây là cửa hàng bán son phấn.

Mời vị tiểu thư này vào trong, không biết tiểu thư cần gì? Phía sau rèm châu màu xanh nhạt, một cô gái tử y (*áo tím - Nuy) chậm rãi bước ra, mỉm cười hỏi Mộc Thanh Y.

Mộc Thanh Y cũng không kinh ngạc, cười nhạt nói: Cần một chút hương liệu, không biết lão bản ở đây có thể có không?

Sắc mặt cô gái tử y lóe lên một tia kinh ngạc, cười nói: Thế nhưng có rất ít người tới Lãnh Hương Trai mua hương liệu. Nói vậy tiểu thư cũng có tinh chế hương à?

Mộc Thanh Y mỉm cười nói: Có biết một chút.

Thấy nàng không có ý tứ nói nhiều, cô gái tử y cũng không để ý: Vậy tiểu thư cần hương liệu gì?

Mộc Thanh Y lấy ra một tờ giấy đã ghi sẵn ra, đưa vào tay nàng ta. Cô gái tử y cúi đầu nhìn một chút, khen: Tiểu thư viết chữ thật tốt, những thứ hương liệu này đều có trong cửa hàng, xin tiểu thư ngồi xuống uống trà chờ một chút, rất nhanh sẽ chuẩn bị xong cho tiểu thư.

Mộc Thanh Y gật đầu, cười nói: Cám ơn lão bản.

Hai người muốn xoay người vào trong, thì chuông treo trên cửa vang lên, có người tiến vào. Cô gái tử y kia áy náy nhìn Mộc Thanh Y, cười cười muốn xoay người đón khác, thì đoàn người bên ngoài đẽ bước qua cửa. Sắc mặt cô gái tử y khẽ biến, bước nhanh tới đón: Cung vương phi giá lâm, tiểu nữ không nghênh đón từ xa, xin thứ tội.

/72

BÌNH LUẬN