Thúc Thúc Yêu Nghiệt Đừng Đến Gần

Chương 5: Tranh quyền giám hộ (2)

/62


“Cái gì?Tô Lực Hằng đoạt đi quyền giám hộ Tiểu Tiểu.Ta là ông ngoại Tiểu Tiểu,ta mới là người giám hộ của con bé!” Lâm Cẩm Quyền thiếu chút nữa đã quên Tô Chí Hằng còn có em trai Tô Lực Hằng,nhớ được năm đó hắn vẫn còn đứa bé,sau lại nghe nói Tô Chí Hằng đưa hắn sang Singapore học,không nghĩ tới bây giờ hắn lại cùng ông đoạt quyền giám hộ cho Tô Tiểu Tiểu.

“Lão gia,đối phương lấy ra công chứng mười bảy năm trước ngài cắt đứt quan hệ với tiểu thư,hiện tại ngài và Tôn tiểu thư đã không có bất kỳ quan hệ.” Lưu Thanh Sơn thật sự không muốn nói rõ với Lâm Cẩm Quyền,đặc biệt khi ông tuổi già còn đưa tang con gái nhưng Lâm Cẩm Quyền không được quyền giám hộ Tô Tiểu Tiểu đã là chuyện như đinh đóng cột.

Lâm Cẩm Quyền làm sao cũng không còn nghĩ đến ban đầu một phút đắc ý đã đưa ông đến cục diện cốt nhục chia lìa như hôm nay,nhưng có thể trách ai được.

“Thanh Sơn,chuẩn bị xe,ta muốn đi gặp Tô Lực Hằng.” Lâm Cẩm Quyền hiện tại chỉ muốn dùng khoảng thời gian ông còn sống, để đền bù thiếu thốn nhiều năm qua của cháu gái,ông muốn đích thân đi cầu Tô Lực Hằng cho ông cơ hội này.

Tô gia

“Thật là khách quý,ngọn gió nào đưa Lâm chủ tịch đến nơi đây.” Tô Lực Hằng có ý gọi chức vụ Lâm Cẩm Quyền,trên mặt còn mang theo nụ cười khinh miệt,Lâm Cẩm Quyền đến đây đúng theo dự liệu của hắn,chẳng qua hắn không nghĩ lại nhanh như vậy.

Thấy Tô Lực Hằng,Lưu Thanh Sơn lúc này mới phát hiện hắn rất hận Lâm Cẩm Quyền,bỗng nhiên hắn có vọng đọng đưa Lâm Cẩm Quyền rời khỏi nơi đây,hắn không muốn nhìn Lâm Cẩm Quyền sau khi đau đớn con gái mất còn phải bị Tô Lực Hằng đả kích, nhưng hắn chỉ là hạ nhân làm gì có tư cách quyết định.

“Lực Hằng,ta có thể gọi cậu như vậy không?” Lâm Cẩm Quyền chuẩn bị tốt tất cả để nhận đả kích,ông bây giờ không có bất kỳ lợi thế đàm phán với Tô Lực Hằng,vì Tô Tiểu Tiểu ông chỉ có thể nhịn.

“Ở trên thương trường tôi là vãn bối của ngài,ngài muốn gọi thế nào thì thế ấy.Chẳng qua không biết Lâm chủ tịch hôm nay hạ cố đến nhà vãn bối là có chuyện gì?” Ngoài miệng mặc dù tự xưng vãn bối,nhưng Tô Lực Hằng nhưng ngay cả con mắt nhìn thẳng cũng không cho Lâm Cẩm Quyền.

Thấy hắn không mảy may mời Lâm Cẩm Quyền ngồi xuống nói chuyện, Lưu Thanh Sơn bây giờ nhìn không nổi nữa: “Tô Đổng sự,nhà các ngươi ngay cả ghế để mời khách cũng không có sao?”

Một cái cười lạnh.”Tô gia chỉ là nhà hèn mọn,chỉ sợ ghế của ta sẽ làm ô uế quần Lâm chủ tịch.” Ban đầu Lâm Cẩm Quyền không phải chê Tô Chí Hằng nghèo,mới phản đối con gái của mình gả vào Tô gia sao.

Những lời chạm vào nỗi đau của Lâm Cẩm Quyền,nhắc nhở ông trước kia làm sao chèn ép phá hỏng cuộc đời của con rễ cùng còn gái mình .

“Không,ta đứng nói cũng được.”Lâm Cẩm Quyền lấy lại tinh thần, “Lực Hằng,hôm nay ta tới là muốn nói về quyền giám hộ Tiểu Tiểu ,dù sao ta và con bé cũng có quan hệ huyết thống không cách nào xóa đi,hiện tại Tiểu Tiểu cần người thân quan tâm,nên để ta chăm sóc bé được không.”

“Hừ,nếu như quan hệ huyết thống không cách nào xóa bỏ,tại sao ban đầu chị dâu van xin ông,ông cũng đâu chấp nhận vợ chồng bọn họ.” Nhớ tới cuộc sống khó khăn ban đầu,nhớ tới những khoảng thời gian gan khổ của anh rễ và chị dâu,Tô Lực Hằng trong lòng đau xót,còn đối với Lâm Cẩm Quyền càng thêm hận, “Người thân Tiểu Tiểu chỉ có tôi,trước đó,hiện tại, tương lai,còn ông vĩnh viễn chỉ là một người xa lạ,mời trở về đi, Lâm chủ tịch.”

‘ Người xa lạ ’ ba chữ khiến Lâm Cẩm Quyền giống như già đi rất nhiều,đúng vậy,trước đó ông lựa chọn vứt bỏ tổn thương con gái,hiện tại thậm chí tương lai ông có quyền gì yêu cầu phần tình thân này: “Thanh Sơn,chúng ta đi thôi.”

Nhìn Lâm Cẩm Quyền vẻ mặt thống khổ,Lưu Thanh Sơn hết sức đau lòng,tên Tô Lực Hằng này nói chuyện cũng quá độc ác cho dù Lâm Cẩm Quyền năm xưa từng phạm phải sai lầm,nhưng nhìn ông hiện tại tuổi tác đã cao,khi nói chuyện cũng phải hạ thủ lưu tình.

Trừng mắt liếc Tô Lực Hằng, Lưu Thanh Sơn đỡ Lâm Cẩm Quyền rời khỏi Tô gia.

Trên xe thấy Lâm Cẩm Quyền vẫn rầu rĩ không vui,Lưu Thanh Sơn muốn làm chuyện để ông vui vẻ một chút: “Lão gia,ta biết tiểu thư ở bệnh viện nào,chúng ta đi thăm tiểu thư được không.”

Nghe vậy,Lâm Cẩm Quyền trong lòng chấn động,nhưng ngay sau đó lại có chút lo lắng: “Thanh Sơn,cậu nói Tiểu Tiểu có biết ta là ông ngoại không? Con bé chịu nhận ta? Hay giống như Tô Lực Hằng hận ta như vậy?”

Nếu Tô Tiểu Tiểu giống như Tô Lực Hằng hận ông,vậy ông phải làm sao? Lâm Cẩm Quyền không cách nào tưởng tượng tình cảnh đó.

Lưu Thanh Sơn vội vàng an ủi: “Tiểu thư hiền lành,tôi tin Tôn tiểu thư cũng giống như vậy,huống chi Tôn tiểu thư hiện tại mất trí nhớ,cho dù lúc trước có hận ngài,hiện tại cũng quên mất,ngài hiện tại thiết lập tình cảm với Tôn tiểu thư,như vậy ngài sau này có thể thường xuyên gặp mặt Tôn tiểu thư,cô ấy vẫn là cháu gái của ông,cho dù quyền giám hộ ở trong tay Tô Lực Hằng.”

Lâm Cẩm Quyền cảm thấy Lâm Thanh Sơn nói vô cùng có lý,lập tức thúc giục tài xế lái nhanh hơn,đường đến bệnh viện chỉ ngắn ngủn mười mấy phút đồng hồ,nhưng Lâm Cẩm Quyền giống như đợi mười mấy năm.

Trong bệnh viện,Lưu Thanh Sơn mang theo Lâm Cẩm Quyền đi tới trước phòng bệnh Tô Tiểu Tiểu,lại bị mấy người đàn ông vạm vỡ ngăn chận đường đi.

“Các người muốn làm gì?” Lưu Thanh Sơn chất vấn.

“Lâm tiên sinh,mời trở về đi,tiểu thư của chúng tôi không tiếp khách.” Lưu Thanh Sơn hết sức kinh ngạc bọn họ lại biết Lâm Cẩm Quyền,sau đó hắn lập tức nghĩ đến,những người này chắc chắn do Tô Lực Hằng phái tới,vì ngăn cản Lâm Cẩm Quyền gặp Tô Tiểu Tiểu.

“Mấy vị tiên sinh,ta chỉ tới thăm cháu gái ta,các ngươi hãy cho ta vào.” Hắn Lâm Cẩm Quyền không bao giờ cầu xin người,hôm nay vì thấy được cháu gái của mình,ông không còn thời gian suy nghĩ.

“Xin lỗi,tiểu thư của chúng tôi không tiếp khách.” Không thể thương lượng,người đàn ông vạm vỡ một câu cự tuyệt yêu cầu Lâm Cẩm Quyền.

“Lão gia,hay hôm nào chúng ta lại đến.” Lưu Thanh Sơn biết hôm nay Tô Lực Hằng đã có chuẩn bị,muốn gặp Tô Tiểu Tiểu chỉ có thể chờ thời cơ.

Lâm Cẩm Quyền đành chịu không thể làm gì khác hơn rời trước khỏi bệnh viện,ông không nghĩ tới Tô Lực Hằng tuyệt tình thế, xem ra hắn tính toán ngăn chặn không cho ông liên hệ với Tô Tiểu Tiểu .

“Thanh Sơn,cậu tra dùm tôi bối cảnh của Tô Lực Hằng.” Trên xe Lâm Cẩm Quyền căn dặn Lâm Thanh Sơn,ông mặc dù già rồi nhưng không hồ đồ,hôm nay Tô Lực Hằng bày ra cục diện này nói rõ hắn tuyệt không đơn giản,nếu như muốn gặp cháu gái,chuyện cần thiết nhất là phải biết rõ người kia.

/62

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status