Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc

Chương 8

/179


Editor: Thienyetkomanhme

Nguyễn Miên Man cũng không biết có người đang ở Tieba lấy lý do "có lẽ" chỉ trích cửa tiệm nhỏ của cô, cô ra thưởng thức cây đào trước cửa nhà, đánh giá xem mấy ngày nữa sẽ nở hoa, sau đó tiếp tục đi về phía trước.

Cô đi ra khỏi hẻm nhỏ nhà mình, giương mắt liền nhìn thấy giữa hẻm ông Ngô một tay đang kéo một chiếc xe đẩy, một tay cầm một túi đồ, đang lôi kéo cùng một cô gái trẻ chỉ khoảng hơn hai mươi.

Không nghe thấy bọn họ đang nói chuyện gì, Nguyễn Miên Man không khỏi có chút lo lắng, cô chạy chậm tiến tới: "Ông ơi, xảy ra chuyện gì thế ạ?"

"Cảm ơn cô gái, cháu ta đã tới, cô cứ bận việc của mình đi." Ông Ngô thấy cô tới, đem chiếc xe kéo trên tay đưa qua.

Cô gái đang muốn hỗ trợ ông Ngô theo bản năng nhìn về phía cô bé đang đi tới, hơi hơi nhíu mi.Ông già này không phải không có con cái sao? Cháu ở đâu ra?

Cô ta đánh giá cô bé, lộ ra một nụ cười: "Em đây là cháu gái ông? Chị thấy ông một mình lại cầm nhiều đồ như vậy nên muốn giúp đỡ một chút, em tới rồi thì chị liền an tâm."

Nhìn như nhiệt tình thực tế lại lộ ra nụ cười giả dối, Nguyễn Miên Man bất quá không nói gì, lãnh đạm mà "Ừm" một tiếng liền lôi kéo chiếc xe đẩy quay lại phía ông Ngô: "Chúng ta về thôi ông."Ông Ngô gật đầu, cũng cô gái xa la nói một câu tạm biệt, liền cùng Nguyễn Miên Man trờ về.

Cô gái trẻ kia nhìn bọn họ rời đi, tươi cười trên mặt dần dần biến mất, thậm chí không nhịn được đá cục đá trên mặt đất.

Một già một trẻ tiến vào hẻm nhỏ, ông Ngô liền duỗi tay: " Đông Đông, đưa xe đây ông kéo cho."Đừng nhìn ông lớn tuổi, trên thc tế thân thể vẫn rất khỏe mạnh, chút đồ như vậy hoàn toàn không cần người khác hỗ trợ, chỉ là cô gái lạ vừa tồi quá nhiệt tình không biết từ chối như thế nào, mới tạm thời đưa xe cho Nguyễn Miên Man.

"Không nặng, để cháu đưa ông về nhà." Nguyễn Miên Man cũng không quay đầu lại nói.

"Trực tiếp tới nhà cháu đi, xe đẩy đều là đồ dùng của thú cưng. Ông hỏi mấy nhà xung quang rồi, đây là con mèo không chủ, ông liền thuận tiện đi cửa hàng thú cưng mua ít đồ về, cháu xem, con mèo này tắm xong có phải hay không càng đáng yêu?" Ông Ngô cũng không có nói, ông còn mang mèo nhỏ đi tiêm vắc-xin phòng bệnh.

Phía trước chính là tiệm cơm chiên Hạnh Phúc, Nguyễn Miên Man nghe được lời ông nói, bước chân liền dừng lại, đối diện với mèo con màu quýt trong túi đựng thú cưng.

Tên nhóc này ngủ một đường vừa mới tỉnh lại, dùng móng vuốt xoa xoa mặt, mở mắt liền thấy người cho mình ăn đồ ngon lúc truosc, lập tức ghé vào lớp kính trong suốt của cái túi hướng cô kêu: "Mieo ~"

Tắm rửa sạch sẽ, lông tóc màu cam đặc biệt xõa tung làm mèo con thêm hai phần đáng yêu.

"Xác thực rất đáng yêu, cảm ơn ông."

Nguyễn Miên Man trong lòng rất ấm áp, sau khi tiến vào trong tiệm, không cả xem mèo, trước hướng ông Ngô hỏi: "Ông có đói bụng không, cháu làm cho ông chút điểm tâm?"

Tiêm vắc-xin phòng bệnh xong mèo con cần ở lại phòng bệnh quan sát một thời gian, ông đã tranh thủ đi ăn cơm trưa ở ngoài, bất quá nghĩ Nguyễn Miên Man nấu cơm rất ngon, lại không nói được câu cự tuyệt.

Nguyễn Miên Man nhìn biểu hiện của ông, trong lòng có chút buồn cười, ngay sau đó trực tiếp xoay người đi tới phòng bếp.

Ông Ngô chờ cô vào bếp mới chậm nửa nhịp nói: "Ông ăn chưa rồi, làm ít thôi."

"Vâng."

Sau đó ông Ngô cũng không nhàn rỗi, đem đồ vật trong xe đẩy ra, đồ ăn cho mèo, cát mèo chờ lấy hết đồ vật ra, lại đem mèo con trong túi đựng thú cưng thả ra.

Nhóc con vừa mới được thả ra, liền định chạy vào bếp, lại bị ông Ngô ngăn lại bỏ vào trong ổ, nó lại chạy, ông lại cản, như thế vài lần, cuối cùng nó mới từ bỏ, nằm liệt trong ổ mèo liếm móng vuốt.

Rất nhanh Nguyễn Miên Man liền bưng một khay đồ ăn tới, một bên là bát mì rau xanh cùng thịt thái sợi cùng một đĩa đồ ăn xào củ cải muối, một bên khác là phần cơm cho mèo con.

Nhìn đồ ăn cô mang ra, thật không khiến ông Ngô phải thất vọng, bất luận màu sắc hay là mùi hương, đều không kém so với cơm chiên.

"Ông thử nếm xem có hợp miệng không ạ." Nguyễn Miên Man đem mì nước cùng đĩa đồ xào đặt trước mặt ông Ngô.

"Nhìn là biết ngon rồi, hương vị nhất định không kém được." Ông Ngô khen xong, gắp trước một đũa đồ xào, "Làm khó cháu còn nhớ được ông thích ăn cái này."

Nguyễn Miên Man cũng là từ trong trí nhớ mà biết, ông Ngô trước kia tới tiệm cơm thường xuyên hỏi bà ngoại Nguyễn có củ cải muối không, có liền nấu cho ông một phần củ cải muối.

Của cải muối kỳ thật là của cải còn xanh, tốt nhất là còn mang theo một ít mầm của cải, cắt nhở ngâm nước, ướp cùng ớt, tỏi băm, ngâm một thời gian, trông rất ngon miệng.

"Tốt, của cải này cháu xào thật ngon!" Một ngụm củ cải xuống bụng, mùi vị tươi mới thoải máy, làm ông Ngô nhịn không được vỗ một cái xuống bàn.

"Ông thích liền tốt rồi." Nguyễn Miên Man nói xong, lại chạy nhanh đem cơm cho mèo con đã sớm gấp chờ không nồi, nhóc mèo sớm chạy vậy quang chân cô kêu meo meo.

Vừa đặt bát xuống, mèo con lao cả người tới, ăn đến phát ra tiếng kêu nhỏ "Meo ngao".

"Ăn từ từ, không có con mèo nào khác tranh cơm với em." Nguyễn Miên Man vuốt đầu nó nói.

Ông ngô ăn hai miếng của cài xào lớn liền quét mắt nhìn mèo con, sợ cô tưởng nó chưa ăn trưa, liề giải thích: "Nó ở trong phòng khám đã ăn không ít thức ăn mèo." Nói xong, cô liền cúi đầu ăn một ngụm lại một ngụm ăn củ cải muối xào, trong lòng cực thỏa mãn.

Nguyễn Miên Man ngồi xổm trên mặt đất, nhìn một già một mèo ăn ngon như vậy, trong lòng cũng rất vui.

Chờ ông Ngô ăn xong, cô chỉ mấy đồ vật cho thú cưng hỏi: "Ông Ngô, chỗ này hết bao nhiêu vậy ạ?"

Ông Ngô nháy mắt xụ mặt: "Tiền nong cái gì, ông đây là mua cho mèo con, không phải chuyện của cháu."

Cô còn muốn nói gì đó, ông Ngô trực tiếp đứng dậy, đi ra ngoài, một lát liền không thấy bóng người.

Nguyễn Miên Man có chút bất đắc dĩ, ngay sau đó ngồi xổm trước mặt mèo con, vuốt cái bụng lộ ra của mèo con: "Quả Quýt Nhỏ, ông Ngô đúng là người tốt đúng không?"

"Mieo ô ~ "

Buổi chiều, Nguyễn Miên Man đem đồ đạc của Quả Quýt Nhỏ sắp xếp ổn thỏa, chơi với nó tới khoảng 4 giờ chiều, trong tiệm lại bắt đầu có đơn đặt hàng tới.

Hôm nay sau khi đóng cửa, tiền lời trong tiệm trừ đi phí tổn, không sai biệt lắm có 600 đồng.

So với hôm qua là gấp hai lần, làm Nguyễn Miên Man cao hứng mà ôm Quả Quýt xoa nắn một hồi, tới lúc nó kêu "Mieo mieo" vươn đầu lưỡi liếm mặt cô mới chậm rãi bình tĩnh lại.

Lại qua vài ngày, tiệm đã có một lượng khách hàng ổn địn, trừ bỏ những người đặt cơm qua app, còn có những người sống xung quang, cùng không ít nhân viên giao cơm.

Những người đó từ đầu cảm thấy cơm chiên thì có thể ngon tới mức nào, chờ khi chính mình thử qua cơm ở tiệm cơm chiên Hạnh Phúc, tất cả đều bị vả mặt mà kêu ngon.

Mà cũng trong lúc này, Nguyễn Miên Man đối với thế giới này cũng có càng nhiều hiểu biết, còn biết kỹ thuật "Có việc hỏi độ nương". (theo mình thì tương tự như câu "Cái gì không biết thì tra google" của Việt Nam).

Hôm nay, trời trong nắng ấm, cây đào ngoài cửa đã nở rộ dưới ánh mặt trời hết sức tươi đẹp.Hơn hai giờ, làm xong một đơn đặt hàng cuối Nguyễn Miên Man đem cơm hộp giao cho nhân viên giao cơm.

Mới vừa rồi nhân viên giao cơm này cũng vừa nhận một đơn của tiệm nàng: "Bà chủ, cửa tiệm nhà cô cũng thật biết cách làm ăn, một đơn còn chưa đưa đi, liền có thêm một đơn mới, mau đòi app giao cơm trả lại một phần phí giao hàng."

Thấy anh nhân viên giao cơm nói giỡ, Nguyễn Miên Man cười một chút, hắn liền vội vàng rời khỏi tiệm.

Người đi rồi, Nguyễn Miên Man đem một cái ghế đặt dưới cây hoa đào ngồi xuống.

Cô vừa ngồi xuống, Quả Quýt Nhỏ bị nuôi béo một vòng từ trong phòng lao tới, nhảy vào trong lòng cô.

"Không phải mới ăn cơm xong sao?" Thấy nó nhảy vào lòng mình để liếm ngón tay mình, Nguyễn Miên Man đem tay rút ra, búng nhẹ một cái trên trán nó.

Khuôn mặt tròn xoe của mèo con mở to đôi măt "Meo" một tiếng, lại lần nữa vươn đầu ra liếm tay cô.

"Làm nũng cũng vô dụng."

Nguyễn Miên Man cào cào cằm nó, sau đó mở di động ra xem.

Thấy không chiếm được đồ ăn ngon, mèo nhỏ lúc này mới thành thật nằm xuống đùi cô, vẫy vẫy đuôi nhỏ.

Cửa tiệm vẫn như cũ một mảnh khen ngợi, đặc biệt từ lúc cô thêm món tương lúa mạch cùng cơm chiên đậu que thịt bằm, khách hàng cũ lại càng thích.

【 là ** sơn: Tương lúa mạch có hơi cay, nhưng ăn quả thực nghiện, ăn quá ngon! 】

【4**b: Đề cử cơm chiên đậu que thịt bằm, khai vị đặc biệt tốt, ăn xong tôi có thể lại ăn một phần cơm chiên khác. Mặt khác muốn ở chỗ này cho mọi người thấy con chó dữ của tôi, thế nhưng vì đoạt cơm chiên của tôi, cố ý đem cơm đổ trên mặt đất [ chó dữ đâm cơm đồ ] [ chó dữ chụp mồi đồ ] [ chó dữ kéo không đi đồ ] 】

【8** khi: A a a a —— đây là cơm chiên thần tiên gì vậy, ăn quá ngon đi! Bạn tôi quả nhiên sẽ không lừa tôi. 】

【2**b: Ông chủ, không cần thương tiếc tôi, tương lúa mạch rất ngon, cay hơn nữa, cay chết tôi cũng không ngại! 】

Nguyễn Miên Man bị bình luận này chọc cười, cảm thấy thế giới này người ta nói chuyện quả thực đều rất có ý tứ.

Dưới ánh mặt trời, xung quang là cây hoa đào làm nền, cô gái xing đẹp cười đẹp như một bức họa.

Nhưng mà, vô tình người thấy bức họa này lại không có tâm tư thưởng thức, ngược lại có chút ghen ghét, ghen ghét người mỗi ngày ở trong bếp trước khói lửa mịt mù lại có làn da trắng sáng như vậy.

Nguyễn Miên Man như có thấy điều gì ngẩng đầu, liền nhìn thấy cách đó không xa có một cô gái trẻ tuổi mặc một chiếc váy đỏ không tay.

Thấy cô nhìn qua, Cô gái liên nói: "Nghe nói cửa tiềm bên này làm ăn không tồi, không nghĩ là của em." Dứt lời cô liền đi tới gốc cây.

"Không mời chị ngồi sao?"

Nguyễn Miên Man nói: "Trong phòng có ghế dựa, chị cứ tự nhiên."

Nụ cười trên môi cô ta thu lại một chút, thấy Nguyễn Miên Man thật sự không định dọn ghế cho mình, lúc này mới chính mình động thủ.

Cô ta ngồi xuống bên cạnh nói: "Ông lão kia hóa ra không phải là ông ruột của em, chị còn...."Nguyễn Miên Man nhàn nhạt quét chị ta một cái, chờ nghe chị ta khách sáo mấy câu tựa hộ định từ chỗ mình hỏi thăm tin tức của ông Ngô, trong lòng có chút không vui: "Chị có chuyện gì sao?"

Thấy Nguyễn Miên Man không cho mặt mũi, chị ta có điểm không vui: "Chị tên là Hứa Mộng Nguyệt, khách sạn Thiên Nguyệt là của chị."

Nhìn đến cô vuốt ve mèo trên đùi, giữ một biểu tình không dao động, Hứa Mộng Nguyệt thầm hừ một tiếng, hoài nghi đồ nhà quê này đại khái không biết khách sạn nhà mình là khách sạn 5 sao hàng đầu của thành phố A.

Cô dứt khoát mở chiếc ví tính xảo của mình ra, dùng ngón tay kẹp mấy tờ tiền lớn màu đỏ: "Cho chị một phần cơm chiên đi."

Hứa Mộng Nguyệt nghĩ, một phần cơm chiên ở đây mới có mấy đồng, nhiều tiền như vậy chỉ lấy mấy tin tức, cô nên thấy đủ."Xin lỗi, trong tiệm không còn cơm." Nguyễn Miên Man hiện giờ lại không thiếu khách hàng, liền tùy ý cự tuyệt chị ta.

/179