Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 617: Ta chính là các ngươi lão cha

/625


Mấy nụ cười sau đó, cái gì cũng không còn tiếng động.

Mà chung quanh gã xấu số tướng sĩ mất mạng, những vị thánh pháp khác, cả người càng bất động thanh sắc, lâm vào khủng hoảng trạng thái.

Thánh Cung Laura bước bước như tiên tử dáng đi trở lại Mạc Phàm bên người, nàng phóng xuất không hề hòa nhã ánh mắt nhìn chăm chú Welbeck, ngữ khí băng lãnh nói: “Kẻ nào dám xúc phạm chúng ta quốc vương, kẻ đó tuyệt đối không có đường sống, cho dù là ai đi nữa”.

Thời gian chậm rãi chảy qua.

Lại qua mấy tức.

Thiên Quốc phái đoàn đón tiếp lại không có người ở chỗ này mở miệng nói một câu.

Đại thánh tể William thoảng nhẹ thần sắc khó chịu vô cùng, cái kia Linh Vĩ Quốc, cái kia Thánh Cung, từ khi nào đã dám giết người Thiên Quốc ngay tại trước mặt Đại Thánh Tể rồi?

Chỉ là hắn vừa toát ra sát ý với Thánh Cung Laura thời điểm, lại chợt nhìn thấy sau lưng nàng có một cái tóc vàng nam tử bước về phía trước, đứng ở giữa Laura cùng William, người này nhãn quang cùng William không sai lệch càng đang khiêu khích chính mình động thủ.

Kinh khủng nhất chính là, William bất ngờ cảm thấy tự hắn lại khẳng định không chắc chắn chống cự lại nổi người này.

“Không có chuyện gì, chúng ta vào thành đi thôi”. Thủ tọa Welbeck như cũ giữ gìn hòa khí, hắn lùi lại một bước, nhường đường cho đám người Mạc Phàm đi vào thành.

Mạc Phàm từ nãy giờ nhắm mắt dưỡng thần, phảng phất chẳng mấy quan tâm tình huống vừa diễn ra, cũng đại khái đối với loại chuyện này căn bản không có nửa điểm hào hứng.

Đối phương bây giờ mời vào thành, lúc này mới mở mắt một mực đi vào trong thành.

“Phải rồi, danh xưng, cảm phiền các ngươi giải đấu đừng đọc nhầm tên ta, ta gọi là Mạc Vỹ Kỳ”. Hắn vừa đi vừa qua loa mở miệng nói, đồng dạng cũng chẳng cần quan tâm người khác có muốn hay không lắng nghe.

Linh Vĩ Quốc phái đoàn hết thảy có bảy người, bao gồm Mạc Phàm, Laura, Triệu Mãn Duyên, Mục Bạch, Tiểu Mei, tiểu Thiên Hy, Kuran Yurri.

— QUẢNG CÁO —

Không tính quen thuộc Kuran Yurri ra, không tính đứa bé được bồng bế, vậy là duy nhất năm người.

Chỉ năm người, nhưng bọn hắn lại bày biện được một loại khí tràng chèn ép đến ngột ngạt, đủ để mấy vị ở đây đại lão Thiên Quốc đều không tự chủ lùi lại.

Hai vị thần quan Hoa Tuyết, Hoa Đà vội vàng hành lễ, nói gì cũng không dám nói nữa, sắc mặt tột độ âm trầm.

Nhỏ thánh pháp Kuran Yurri đi ngang qua người William thời điểm, có chút ngập ngừng đi chậm lại, cố ý liếc nhìn xem hắn một chút; mãi đến khi William không biểu hiện ẩn ý gì, nàng mới tiến vào bên trong môn quan.

Đợi cho bọn hắn người cuối cùng bước qua Thiên môn, Welbeck mới mở miệng nói: “Nhìn thấy không?”

Đại thánh tể William nghe hiểu, có chút dở khóc dở cười, thấp giọng đáp lại: “Ân, ngoài mong đợi đấy, Linh Vĩ Quốc từ khi nào đã có nhiều cường giả mạnh như vậy”.

Welbeck lẩm bẩm: “2000 năm sau hoàng đế... thật đáng hi vọng”.

....

Lãnh thổ Thiên Quốc không có tọa lạc trên mặt phẳng, mà nó ngược lại được xây dựng xếp tầng tầng dọc theo hướng lên trời cao, giống như hết thảy diện tích quốc gia này nếu phải dùng bản vẽ để định hình tới nói, đơn giản chỉ cần phác họa một cái tòa tháp lăng trụ thẳng tắp, bán kính đâu đó vài ngàn dặm liền được. Bên ngoài tòa tháp phủ thánh thiết vỏ bọc, nhìn qua có mấy phần y đúc hào quang Kim Cô Bản như vậy, từ dưới lên trên, nhà cửa quy mô được xây dựng trong tòa tháp, nối lên nhau, thông thiên tận đỉnh phù vân.

Sơn lĩnh trập trùng, sơn mọc ở trên đầu sơn, sơn mọc ở trên đầu thành nhà, mà thành nhà cũng mọc trên đầu thành sơn, điệp khúc không dứt tít tắp chọc trời, sông thác cuồn cuộn dĩ nhiên cũng ở giữa trời trôi chảy.

Hết thảy mấy thứ này lần nữa phất phơ nổi bật trên đồng tử, có thể là Mạc Phàm cũng không phải lần đầu tiên nhìn thấy đấy, bất quá, ân, hắn như cũ vẫn choáng ngợp quy mô cảnh tượng, không do dự xếp Thiên Quốc vào thập đại kỳ quan thế giới, đại khái đứng ở đâu đó hạng thứ năm, thứ sáu đi.

Nhất nhì ba tư, bốn thứ hạng đầu kỳ quan, ân, quá rõ ràng, không có gì chối cãi, tuyệt đối là nương tử cùng các lão bà.

Trước tiên là ăn yến tiệc thịnh soạn tổ chức.

Bữa ăn cũng diễn ra hết sức bình thường, không có gì đặc sắc, chẳng qua là tuyệt đại đa số Thiên Quốc người lãnh tụ đều truyền tai nhau một lần kia Thánh Cung ra tay giết người vì có kẻ dám nhạo báng Linh Vĩ Quốc hoàng đế, mỗi một cái cường giả ngồi trên bàn ăn đồng dạng cũng trở nên biết điều hơn rất nhiều.

— QUẢNG CÁO —

Thánh Cung Laura, dù sao đi nữa vẫn là đặc biệt xuyên suốt Hải Lâu Sahara có trình độ không nhỏ đe dọa.

Về cuối buổi, duy nhất còn lại ba người.

“Lại nói, có một lần ta hỏi Mạc Phàm, hắn dự định đặt tên Mạc Vỹ Kỳ cho hắn con trai. Chẳng lẽ bây giờ không hạ sinh được con trai, hắn liền xem như mình là con trai Mục Ninh Tuyết rồi, đi đâu cũng là Mạc Vỹ Kỳ, Mạc Vỹ Kỳ?” Mục Bạch uống nhiều rượu, chợt nhớ một số chuyện cũ.

Triệu Mãn Duyên lộ ra vẻ cười tươi, tựa hồ chính mình quá dễ dàng hiểu được Mạc Phàm: “Mục Bạch, ngươi còn kém cỏi. Việc này ta có thể lý giải cho ngươi”.

“Ngươi biết, hắn nói cho ngươi sao?” Mục Bạch ngoẹo đầu hỏi.

“Có thể suy luận được a”. Triệu Mãn Duyên một bộ đắc ý lão đại sư, tường tận chỉ điểm cho đồ nhi Mục Bạch: “Phàm là thứ gì thích uống sữa mụ mụ, uống chung một bầu sữa, đều có thể gọi là con. Mạc Phàm bất quá là hơi lớn một chút con trai”.

Mục Bạch cúi đầu, nhất thời không nói gì.

Hắn uống hết cốc rượu, trong lòng thầm bội phục Triệu Mãn Duyên phân tích.

Câu nói này của Triệu Mãn Duyên, thậm chí có thể in vào sách giáo khoa giáo dục học đường, là xuyên suốt lịch sử không có người dám phản bác.

Mạc Phàm đồng dạng khuôn mặt từ sinh động đến cứng ngắc, căn bản làm ra vẻ không nghe thấy gì.

Yến tiệc kết thúc, bọn hắn trở về thành đô dinh.

Bởi vì Linh Vĩ Quốc cũng có tài sản tồn vong đặt ở tại Thiên Quốc, Mạc Phàm đám người rất hiển nhiên hợp thức hóa lấy lại khối đồ vật này đem xài.

Đồ vật cũng không tính là gì nhiều, bao quát mặt Đông hoàng triều vị trí, vẻn vẹn toàn bộ Bá Tước phủ chi khu đều là Linh Vĩ Quốc tài sản, hay minh bạch hơn, là của Mạc Phàm tài sản.

“Chủ thần, ngày mai giải đấu chính thức bắt đầu, là tổ chức ở trên Phượng Hoàng thiên tích đảo”. Thánh Cung Laura nói.

— QUẢNG CÁO —

“Ừm, ta cũng không biết cái gì đó đảo, giống như chưa từng nghe tới”. Mạc Phàm cười khổ nói.

Xác thực tiền kiếp vừa tới nơi đã bị treo lên đánh, cũng không có dạng này rảnh rỗi tham quan.

Bất quá, nghe Phượng hoàng thiên tích đảo, có chút hình dung tới Phượng Hoàng các, nếu hắn suy luận đúng, đám người này giáo chủ giống như là đã từng bị mình tru diệt qua.

“Vừa rồi Welbeck gửi văn thư truyền xuống, Thiên Quốc Thánh Nguyên giải đấu sẽ nằm trong sàn thứ nguyên pháp tắc của ba vị Thiên Phụ, là một cái siêu thần pháp trận công trình, một kiện ưu việt nhất thần khí để lại. Nghe nói loại này địa phương giải đấu, vô luận là cấm chú, vẫn là Đế Vương tồn tại, nhất định có xác suất bị sớm đào thải”. Laura do dự suy nghĩ giây lát, vẫn là mở miệng ra nói.

“Cấm chú cũng được sử dụng thi đấu sao?” Mạc Phàm hơi ngạc nhiên một chút.

Ban đầu hắn thế nhưng mường tượng đến giống như Linh Vĩ Quốc đấu trường một dạng, chẳng qua là dùng một ít cỗ lão ma cụ, đem phong ấn lại Tinh Tượng lực lượng, hay đem Đế Vương thần lực cho ép giảm bằng chú ngữ, không nghĩ tới dạng này tự do sử dụng.

“Là thật, toàn bộ được sử dụng”. Laura nói.

“Có ý tứ, ta ngược lại cảm thấy như thế liền hứng thú hơn a”. Mạc Phàm cười cười nói ra.

Tiền kiếp toàn bộ Thiên Quốc căn cơ; không, thậm chí toàn bộ Hải Lâu Sahara căn cơ, vô luận là cái nào cao tầng lãnh đạo, có ai lại không từng bị chính mình cùng một chỗ lấy cấm chú tu vi giẫm qua.

Tà Thần thân phận giẫm qua một lần.

Hiện tại muốn một chút Hoàng Đế Linh Vĩ Quốc lại khoa trương giày vò thêm một lần.

Cái này nho nhỏ Thiên Quốc, về tình về lý, ta chính là các ngươi lão cha!!!

/625