Tôi Đã Yêu Em Thật Rồi!

Chương 9 - Chương 9

/35


Mặt của Lưu Xuân đỏ toát hết cả lên, cậu là nhân viên mà ăn nói như thế với khách hàng quả thật không đúng. Nhưng đâu phải cậu cố ý mà bất lịch sự trước mặt hắn, vì hắn nhìn cậu mãi đó thôi. Lưu Xuân lại là một người cực kỳ ghét ai nhìn chằm chằm vào mình nên cậu có chút khó chịu. Vả lại ngày từ đầu gặp hắn cậu đã không ưa gì hắn rồi, nhìn mặt hắn khi cười với cậu khiến cậu nổi hết da gà cả lên. Lưu Xuân cúi đầu mình xuống trước mặt Tạ Hải:

Vậy cho tôi xin lỗi.

Miệng thì nói lời xin lỗi nhưng trong bụng thì không ngừng chửi mắng hắn, ai mượn anh nhìn tôi chứ. Cậu xin lỗi hắn không phải cậu tự nhận là mình sai mà vì cậu sợ hắn sau này sẽ không có ấn tượng tốt với quán ăn. Tạ Hải nhìn khuôn mặt đỏ vì xấu hổ của Lưu Xuân mà miệng không khỏi cười thầm, mèo nhỏ này thật sự rất dễ thương ngay cả lúc cậu tức giận hắn cũng có hứng thú. Hắn cứ muốn chọc cậu mãi không thôi, nhưng hắn không muốn cậu phải ghét mình nên không nói gì nữa mà trực tiếp ngồi xuống dãy ghế sô pha mở chiếc bánh pizza được Lưu Xuân cắt và để sẵn trên bàn.

Vừa mới mở ra thôi là mùi thơm ngất ngay đã bay khắp cả căn phòng, khiến cho bụng Lưu Xuân cũng phải đánh trống. Tạ Hải nhìn vào chiếc bánh trang trí khá bắt mắt, tất cả được sắp xếp theo một trật tự nhất định. Đây là món pizza hải sản Lưu Xuân có muốn ăn cũng không ăn được, từ nhỏ cậu đã bị dị ứng với tôm mỗi lần ăn tôm vào khắp người cậu sẽ nổi lên những mẫn đỏ gây cho cậu vừa ngứa lại vừa rát, mà cậu lại sợ cái cảm giác đó nữa vì thế cho dù ai mời cậu ăn tôm cậu cũng kiên quyết sẽ không ăn.

Tạ Hải cầm một miếng bánh lên trước khi ăn hắn ngửi qua một chút không có gì khả nghi hắn mới đưa vào miệng mình ăn, hắn sợ mèo nhỏ kia lợi dụng lúc hắn sơ hở mà bỏ thuốc độc vào trong đó. Chỉ cần nhìn biểu hiện trên gương mặt cậu hắn đủ biết cậu không thích hắn rồi, vì cậu hay khó chịu khi ở cạnh hắn mà. Tạ Hải cắn thử một miếng thấy khá ngon miệng, gia vị rất vừa ăn, hải sản thì rất tươi và kèm theo đó là phô mai béo thơm nữa nên khiến món ăn này không dễ ngấy. Tạ Hải đã từng ăn món này các quán ăn khác nhưng cũng không ngon bằng quán này. Hắn dần dần thấy thích quán ăn này rồi đó, đặc biệt là quán này còn có Lưu Xuân làm trong đó nữa chứ nên khiến hắn càng thêm hứng thú.

Tạ Hải quay sang nhìn Lưu Xuân nãy giờ vẫn cứ đứng im đó đó không hề nói chuyện hay nhúc nhích dù chỉ một cái. Hắn vẫy tay ý muốn gọi cậu đến, Lưu Xuân dường như hiểu được

/35