Tu Chân Giả Tại Đấu Phá Thương Khung

Chương 10: Đấu giá lần hai

/405


Sau khi trở lại Tiêu gia, Tiêu Sơn lại vẫn thói quen cũ ngồi trong phòng của mình bắt đầu nhàm chán tu luyện. Hắn lấy ra một bình đan dược cùng với múc một chậu nước một lần nữa ngồi vào trong tu luyện. Con cự miêu khi thấy Tiêu Sơn về nó làm một bộ dạng giả vờ ngoan hiền liên tục dúi dúi đầu vào người của hắn. Nó dùng cái đầu nhỏ nhắn cúi đầu liên tục cọ vào chân và tay của hắn giống như một đứa trẻ ngoan đòi quà khi người lớn trở về vậy. Tiêu Sơn bất đắc dĩ ném cho nó một bình đan dược. Nói về đan dược giờ hắn cũng không có thiếu, hắn không ngờ được mảnh thần bí không gian này với mấy loại thực vật dược liệu bậc thấp lại có thể cho sống cùng với phát triển trong đó làm cho hắn có chút ngạc nhiên.

Nhẹ nhàng cởi bỏ y phục ra, Tiêu Sơn trong mộ bộ dạng trần truồng. Da hắn trắng nõn giống như nữ tử vậy nhưng điều kỳ lạ là nó lại mang theo sự rắn chắc giống của nam tử. Bề ngoài là một thư sinh nhưng bên trong lại là một người có thân hình rắn chắc. Có làn da của nữ nhân có cơ bắp của một hán tử, đúng là hình dáng của hắn có chút kỳ quặc nói đúng hơn là quái đản...

Lần này là lần thứ một trăm lẻ sáu hắn bước vào bồn tắm sử dụng tẩy kinh phạt tủy linh dịch để bồi dưỡng cơ thể. Cơ thể của hắn mỗi ngày đều tiết ra những tạp chất đen hôi thối nhưng càng ngày chúng tiết ra càng ít. Đến bây giờ hắn gần như không tiết ra chút nào nhưng Tiêu Sơn vẫn duy trì hàng ngày. Hắn chìm vào trong không gian xanh kỳ lạ kia bắt đầu hấp thu thiên địa nguyên khí chuyển hóa chúng thành thiên hà nguyên lực bổ sung vào thái dương hệ trong cơ thể của Tiêu Sơn...

Một âm thanh đánh thức hắn thoát khỏi trạng thái tu luyện. Tiêu Sơn cảm giác chẳng lẽ mình nghe nhầm nhưng lúc này con mèo dơi đã nhổm dậy. Nó giống như nghe ngóng được gì đó sau đó ngao ô lên vài tiếng. Tiêu Sơn cũng nhíu mày, hắn nhanh chóng mở cửa bước ra phía ngoài cửa. Dưới ánh trăng sáng ngời Tiêu Sơn cảm giác có gì đó không đúng. Hắn ngửi thấy trong không khí một mùi hương lạ. Mèo dơi nghếch cái mũi của mình lên sau đó nó hít hít rồi ô ô lên mấy tiếng hướng đầu về phía một gian phòng.

Tiêu Sơn cảm giác có gì đó không đúng hắn ngay lập tức vọt vào phòng của mẫu thân của. Lúc này cánh cửa đã bị chốt cứng từ bên trong. Tiêu Sơn hét lớn: "Mẫu thân..." nhưng không có người đáp lời. Hắn cảm giác được có chuyện gì đó không ổn. Hắn mạnh mẽ công kích về phía cánh cửa. Phanh một tiếng vang lên. Tiêu Sơn xông thẳng vào phía bên trong,

Tiêu Sơn giật mình bởi cảnh xuất hiện trước mặt của hắn. Một trung niên nhân đang cầm trong tay y phục mẫu thân của hắn, mẫu thân của hắn lõa thể hiện ra một bộ ngực cao vút. Tiêu Sơn ngước nhìn về phía dưới đất thì thấy một thiễu nữ đang nằm hôn mê dưới đất. Trong phòng vẫn còn cảm nhận được hương thơm nhè nhẹ của thuốc mê. Tiêu Sơn cắn chặt hai hàm răng lại hét lên: "Tiêu Uy! Tên khốn kiếp!"

Trung niên nhân nhìn thấy sự xuất hiện của Tiêu Sơn, hắn có chút giật mình. Hắn từ lâu đã thèm khát sắc đẹp của mẫu thân Tiêu Sơn. Mặc dù đã gần bốn mươi tuổi nhưng mẫu thân của hắn vẫn bảo tồn được dung nhan như xưa. Hơn nữa hắn cũng phải công nhận mẫu thân của hắn là một đại mỹ nhân phát ra vẻ thành thục. Tiêu Sơn cũng hiểu mẫu thân của hắn đã sống cô đơn nhiều nằm rồi nếu là hắn hắn không ngại khuyến khích mẫu thân tái giá. Nhưng nếu như có bất cứ tên nào có ý định với xấu xa với mẫu thân của hắn thì đừng trách hắn âm ngoan thủ nạt...

Trung niên nhìn về phía Tiêu Sơn, miệng hắn hơi giật giật ngay sau đó hắn mở miệng nói: "Hừ, lão tử để ý đến mẫu thân của ngươi là tổ tiên ngươi tích phúc ba đời mới có. Tiểu tử nếu như ngươi không biết tốt xấu thì đừng trách lão tử hôm nay phế đi người..."

Tiêu Sơn hai hàm răng nghiến vào nhau, hắn nhếch miệng cười nói: "Ha, vậy sao!?" Tiêu Sơn cả chân và tay bốc ra một ngọn lửa. Hắn nhanh chóng lao về phía trung niên nhân tung ra một quyền thẳng vào người của hắn.

Trung niên thấy vậy lách người lé tránh sau đó tung một quyền về phía Tiêu Sơn nói: "Không biết sống chết!"

Tiêu Sơn ngay lập tức lấy quyền trực tiếp đấu quyền. Trung niên nhân cười lạnh trong lòng rõ ràng là không biết sống chết. Hắn mừng rỡ tiếp tục tăng đấu khi cho quyền của mình. Hai quyền va chạm vào nhau phát ra tiếng phanh rất lớn. Trung niên nhân lùi lại kinh ngạc nhìn về phía Tiêu Sơn. Hắn mở to tròn con mắt nói: "Làm sao có thể... chẳng, chẳng lẽ ngươi đã đạt đến đấu sư cảnh giới... không thể nào đâu!?" Rõ ràng vừa rồi hai người va chạm quyền kình với nhau, thực lực của hắn thua kém so với Tiêu Sơn nhiều. Đến cánh tay của hắn vẫn còn run lên... Trong lòng hắn thầm nghĩ mình đã đạt đến thất tinh đấu sư chẳng lẽ tên này so với mình còn cường hơn, chuyện này không thể nào, hắn bao nhiêu tuổi a. Hơn nữa luyện thể thuật cũng không thể nào bá đạo như vậy!

Chuyện này xem ra có cổ quái... Trung niên nhân ngay lập tức xoay người rời đi. Hắn phóng ra ngoài cửa. Tiêu Sơn gầm lên nói: "Tiêu Uy ngươi muốn chạy ư? Không có chuyện đó đâu!?"

Từ bàn tay hắn bắn ra ngọn lửa phóng thẳng vào sau lưng của trung niên nhân. Trung niên nhân cắn chặt hàm răng phóng người về phía trước. Bất chợt xuất hiện trước mặt hắn là một con mèo có cái cánh dơi to bằng con chó. Nó há miệng bắn ra một quả cầu mang theo phong lốc nồng đầm sắc bén giống như dao vậy. Quả cầu bay ra có tiếng rít giống như gió cắt vậy bắn thẳng về phía trung niên nhân.

Phanh!

Quả cầu bắn thẳng về phía trung niên nhân phát ra tiếng trầm thấp. Cú va đập khá mạnh làm đấu khí khôi giáp trên người trung niên nhân trở nên mờ nhạt. Tiêu Sơn lớn tiếng nói: "Giỏi lắm xú bà nương!" Trung niên nhân chưa kíp hồi thần Tiêu Sơn đã tiếp cận đằng sau tung ra một cú đấm toàn lực lên cơ thể của hắn. Bàn tay của thiếu niên bốc ra ngọn lửa hừng hực oanh mạnh lên cơ thể của trung niên nhân.

Rắc rắc!

Những tiếng xương vỡ vang lên. Trung niên nhân phụt ra một ngụm máu tươi. Hắn lê dài trên đất tạo thành một cái rãnh nhỏ. Cảm giác thống khổ từ trên vài do bị đột bởi hỏa thiêu cùng với từng cơn đau do xương bị đánh gãy làm cho hắn vô cùng đau đớn. Hắn cố gắng vận đấu khí xua tan ngọn lửa lên. Trung niên nhân thở ra hồng hộc. Xuất hiện trước mắt hắn là một thiếu niên mỉm cười, trong nụ cười mang đầy sự tà ác đứng phía trước mặt hắn mà không phải đằng sau...

Thiếu niên đưa tay giơ lên, trong tay hắn xuất hiện một ngọn lửa bốc ra ngùn ngụt. Trung niên run rẩy ngước nhìn về phía thiếu niên trước mặt của mình, hắn nhanh chóng mở miệng nói: "Tiêu Sơn... ngươi không thể giết ta. Ta là con trai của Tam trưởng lão. Nếu để tam trưởng lão biết ta giết ngươi thì tam trưởng lão sẽ không tha cho ngươi đâu. Hơn nữa ngay cả mẫu thân của ngươi cũng bị liên lạc..."

Tiêu Sơn mỉm cười nhìn về phía trung niên nhân nói: "Vậy xem ra ta không nên giết ngươi!?"

Trung niên nhân nghe thấy những lời này thì trong thâm tâm có chút mừng rỡ hắn gật đầu nói: "Đúng vậy ngươi không nên giết ta... nếu như ta chết thì ngươi chắc chắn sẽ bị truy cứu hơn nữa... nếu như ngươi tha cho ta ngày hôm nay nhất định ta thề ta sẽ quên đi chuyện trước kia của chúng ta, ta cũng tuyệt đối sẽ không đánh chủ ý lên mẫu thân của ngươi nữa.. ngươi thấy thế nào!? Ngươi tha cho ta được chứ!?"

Thiếu niên nhếch miệng cười nhìn về phía trung niên nhân nói: "Ta thắc mắc tại sao ồn ào vậy mà mấy hộ viện của Tiêu gia tại sao lại không xuất hiện a..." hắn đưa ngón tay chỏ và ngón tay cái đưa lên cằm của mình ngước nhìn về phía không trung nói: "Ta thắc mắc không biết ta giết ngươi xong sau đó hủy thi diệt tích liệu có ai nghi đến một người là một phế vật như ta là hung phạm trong việc giết một thất tinh đấu sư không đây!?"

Nghe những lời nói này cả người trung niên nhân run lên bần bật, sống lưng hắn lạnh toát. Hắn hiện giờ đang trong tình trạng bị thương nặng muốn tránh thoát cũng là vô cùng khó khắn. Hắn muốn một cuộc là đánh liệu có khi là thoát chết. Bất quá Tiêu Sơn ngay sau đó lại lên tiếng nói: "Tha chết cho ngươi cũng có thể được bất quá..." hắn nhìn về phía Trung niên nhân cười nói: "buông tha chống cự ta sẽ trên cơ thể ngươi thi triển một loại thuật pháp nếu như ngươi lựa chọn loại thuật pháp này có nghĩa là ngươi phải làm nô tài cho ta, tính mạng của ngươi sẽ nằm trong tay ta..."

Nghe thấy thế trung niên nhân giật mình nói: "Cái gì... Tiêu... Sơn... ngươi đừng quá đáng!" Chính hắn đã dặn dọ hộ vệ của Tiêu gia dù bên này có âm thanh gì cũng không được qua... Chính hắn chẳng khác nào rơi vào tình trạng mua dây buộc mình.

Tiêu Sơn khoanh hai tay vào nhau nhìn về phía trung niên nhân: "Ngươi có thể lựa chọn cách thứ hai tìm cách trốn thoát!" Tiêu Sơn mỉm cười nói: "Nhưng chắc chắn ta sẽ không để cho chuyện đó xảy ra... linh hồn ta rất mạnh nếu có người đến ta có thể nhận ra ngay thế nên đừng có ý đồ gì khác vì ta sẽ đảm bảo ngươi sẽ mất mạng trước khi có cứu viện tiến tới..." (tất nhiên không bao gồm lúc tu luyện).

Trung niên nhân cắn hai hàm răng lại với nhau, bàn tay nắm chặt, hắn lẩm bẩm: "Được... được chỉ cần ngươi tha mạng cho ta chuyện gì ta cũng có thể đáp ứng với ngươi..."

Tiêu Sơn gật đầu nói: "Tốt nhất ngươi không nên phản kháng..." Tiêu Sơn đứng ở trước mặt hắn, hắn cắn nhẹ lên tay làm một giọ máu chảy ra ngoài. Hắn búng ngón tay làm giọt máu bắn lên trán của trung niên nhân. Trung niên nhân nhìn về phía thiếu niên thì thấy hắn trong miệng đọc lầm nhầm những tiếng kỳ lạ cùng với hai tay kết ấn kỳ quặc sau đó đôi mắt của hắn bắn ra một tia tinh quang xuyên thẳng qua mi tâm của trung niên nhân tiến vào trong não của trung niên nhân. Trung niên nhân lúc này cảm giác được có sự liên hệ đặc biết giữa hắn và người thiếu niên này. Chỉ cần người thiếu niên này có một ý niệm sẽ đem ý thức của hắn mạt sát.

Tiêu Sơn phất tay một cái: "Cút..." Trung niên nhân cắn hai hàm răng, hắn lóp ngóp bò dậy. Cố lê lết cái bả vai trung niên nhân nhanh chóng rời đi! Hắn không có dám ở lâu, đối mặt với thiếu niên này làm cho hắn có cảm giác vô cùng đáng sợ. Lần này Tiêu Sơn không giết tên khốn này bởi vì hắn thứ nhất không muốn làm to chuyện. Thứ hai hắn cũng là người của Tiêu gia lần này hắn muốn giúp đỡ Tiêu gia một chút nhưng không rảnh ra mặt chính vì thế mà Tiêu Sơn cần sự giúp đỡ của một ai đó có địa vị không thấp tại Tiêu gia có lẽ chính vì thế hắn mới tha chết cho người này...

Tiêu Sơn nhìn về phía cửa phòng đi đến. Giờ này không biết mẫu thân của hắn tỉnh chưa nữa. Quả thực mà nói tình trạng này không biết làm thế nào nữa đây!? Hắn nhẹ nhàng đắp lên người thiếu phụ một chiếc chăn sau đó hắn mang theo thị nữ về phòng. Có lẽ có chuyện gì sáng mai bàn tốt rồi!?

Thiếu phụ ngồi ở bàn trà lên tiếng nói: "Ngày hôm qua những gì con nói là thật!?"

Tiêu Sơn gật đậu hướng về phía thiếu phụ lên tiếng nói: "Mẫu thân con nói hoàn toàn là sự thật! nhưng mẫu thân yên tâm tên hái hoa tặc đó đã bị con và nó đuổi đi rồi..." hắn chỉ vào con mèo dơi đang nằm dưới sàn. Sau khi thờ dài một tiếng hắn lên tiếng nói: "Lần sau mẫu thân cẩn thận một chút!" Tiêu Sơn gãi gãi mũi nói: "nếu như cần thiết con sẽ nói chuyện này với Tiêu Chiến thúc thúc..."

Thiếu phụ nhìn về phía thiếu niên sau đó, nàng cắn cắn môi mở miệng nói: "Con có nhìn thấy hình dáng của hắn không!?"

Tiêu Sơn nghe thấy thế thì lắc lắc đầu nói: "Đêm quá tối hài nhi không thấy được bộ mặt của hắn. Chỉ là sau khi con cùng với nó chạy vào xem mẫu thân thì hắn nghe được tiếng động thì vọt chạy ra ngoài chỉ là con còn không có đuổi kịp..." hắn nhìn về phía thiếu phụ hỏi: "Vậy có cần báo chuyện này với Tiêu Chiến thúc thúc không!?"

Thiếu phụ nhìn chăm chú về phía Tiêu Sơn, nàng thở dài rồi phất tay nói: "Được rồi, chuyện này cũng thôi đi dù sao chuyện cũng đã xảy ra lần sau chúng ta cẩn trọng hơn là được...". Thiếu phụ cắn cắn răng, nàng nghi ngờ một người. Nhưng mà nàng quả thực dù có làm to cũng chưa chắc đã tìm ra người kia. Hơn nữa nàng cũng không có bị người chạm qua. Thiếu phụ hiện giờ có lẽ nàng muốn cam chịu, Tiêu Sơn là tất cả với nàng. Nàng chỉ hi vọng hai mẫu tử nàng trải qua một cuộc sống an nhàn mà thôi...

Tiêu Sơn nhìn cảnh này hắn cũng có chút đau lòng. Hắn muốn nói rõ việc hôm qua nhưng hắn sẽ giải thích thế nào việc mình đánh bại Tiêu Uy đây? Tiêu Sơn nắm chặt tay thầm nói: "Thực lực, ta muốn thực lưc..."

Thời gian nhanh chóng chôi qua, ngày hôm nay đã đến ngày đấu giá của Đặc Thước Nhĩ phòng đấu giá, Tiêu Sơn ngồi tại một vị trí khá rộng cùng với đại sư Cốc Ni. Một thị nữ dâng trà đưa cho Tiêu Sơn, hắn cầm lấy chén trà liên tục gạt đi lá trà trên miệng chén. Nhẹ nhàng húp lấy một hơi, Tiêu Sơn nhếch miệng cười nói: "Cái này không tệ a!" hắn nhíu mày nhìn vào trong sân đấu giá lên tiếng nói: "So sánh thì hôm nay có vẻ khá là náo nhiệt thì phải!?"

Cốc Ni vuốt vuốt bộ râu của mình mỉm cười nói: "A, a, a... nghe nói Tiêu tộc trưởng và hai vị trưởng lão sau khi sử dụng tẩy kinh phạt tủy đan sau một thời gian lâu không gặp chỉ trong vòng bốn tháng họ đã đột phá thêm một cảnh giới..."

Tiêu Sơn gõ gõ chán lẩm bẩm: "Thì ra là vậy thảo nào hôm nay lại đông như vậy!?"

Mễ Đặc Nhĩ đấu giá trường hôm nay không thể nghi ngờ là một ngày hỏa bạo nhất trong nửa năm, tiếng ồn ào trong đại sảnh, làm cho Tiêu Sơn nghe đến ù cả tai, giống như có một đám ruồi đang bay xung quanh, làm cho người khác tâm phiền ý loạn.

Tiêu Sơn xoay người thì thấy mộ trung niên nhân dẫn theo một đoàn người tiến vào. Trung niên nhân này mặc một bộ y phục đan xen hai màu hắc bạch, theo sau là một đoàn hộ vệ. Theo sau trung niên nhân là ba lão nhân cùng với một thiếu niên và một thiếu nữ. Họ từ thông đạo tiến vào khu vực dành cho khách quý.

Trong phòng đấu giá, mặc dù nhân số cũng không ít, nhưng lại yên tĩnh hơn rất nhiều, ánh mắt Tiêu Chiến quét quanh phòng đấu giá, sau đó dẫn đám người đến một vị trí phía trước của đấu giá đài, ngồi xuống.

Thiếu nữ ngồi sát bên cạnh thiếu niên, nàng mở miệng nói: "Tiêu Viêm ca ca đừng quá lo lắng, ta tin nhất định sẽ có ngày Tiêu Viêm ca ca sẽ khôi phục được thiên phú như xưa!"

Thiên niên thấy vậy mỉm cười. Hắn quay ra kéo lấy tay thiếu nữ vỗ vỗ nói: "Cảm ơn muội, Huân Nhi!" bị thiếu niên cầm lấy lòng ban tay thiếu nữ khuôn mặt trở lên đỏ bừng. Nàng ngước nhìn về phía Tiêu Viêm sau đó lại cúi đầu thấp xuống ép lên bộ ngực mới nhú của nàng. Thiếu nữ nhanh rụt tay lại, hai má đỏ như ứ huyết. Thiếu niên mỉm cười thỏa mãn.

Rất nhanh sau đó là Gia Liệt gia tộc cùng với Áo Ba gia tộc theo khu hành lang khách quý tiến vào. Người này Tiêu Sơn nhận ra được, một thanh niên theo sau Gia Liệt Tất, nhi tử của hắn Gia Liệt Áo. Gia Liệt Áo sau khi thấy thiếu nữ thì con mắt trở lên thay đổi, thèm thuồng đảo mắt qua thân hình lả lướt của Huân Nhi, nhưng khi thấy thiếu niên thì miệng của hắn hơi giật giật.

Thản nhiên nhìn miệng Gia Liệt Áo khẽ đóng mở, Tiêu Viêm miễn cưỡng có thể đoán được ý tứ của hắn: “Tiểu phế vật của Tiêu gia, hôm nay ngươi cũng có nhã hướng tới phòng đấu giá sao!"

Hơi híp mắt nhìn Gia Liệt áo đắc ý cười, Tiêu Viêm mỉm cười, trong con ngươi, hung quang thoáng hiện.

“Tiêu Viêm ca ca, tên kia tựa hồ so với trước kia cường hơn không ít a...”Bên cạnh, Huân Nhi liếc mắt nhìn đoàn người Gia Liệt Ao cách đó không xa cười nói.

Tiêu Viêm có chút khẽ gật đầu thản nhiên nói : "Nghe nói gần đây hắn chính thức thành công ngưng tụ đấu khí toàn tiến vào đấu giả!?" nói đến đây thiếu niên hơi lắc đầu thở dài nói: "Không biết đến bao giờ ta mới có thể một lần nữa tiến vào đấu giả nữa!" Thiếu nữ đang định nói gì đó thì thiếu niên hướng về trên đài nói: “Đấu giá hội bắt đầu...”

Nhìn thiếu niên ra vẻ nói, thiếu nữ chỉ đành bất đắc gĩ lắc đầu, ánh mắt hướng đến ngọn đăng hỏa trên đài Tiêu Sơn gãi gãi mũi hắn hiện giờ là tập trung toàn bộ trên đài...

Dưới sư chăm chú của vô số đạo ánh mắt, mặc một bộ sườn xám hồng sắc Nhã Phi khẽ bước lên trên đài đấu giá, bộ hồng sắc sườn sám bao lấy dáng người đầy đặn khiến cho không ít ánh mắt hiện lên vẻ nóng cháy

Khuôn mặt mang theo một nụ cười quyến rũ, Nhã Phi che miệng hướng đến mọi người cười nói mấy câu, cơ hồ khiến cho người ta bốc lên một ngọn tà hỏa, dễ dàng làm trong không khí trong trường đấu giá nóng lên

Tiêu Sơn khoanh tay lại nói: "Chỉ sử dụng vài bình tẩy kinh phạt tủy linh dịch đã như vậy rồi không biết sau này thế nào nữa!" không hổ danh là Thước Đặc Nhĩ đích thủ tịch đấu giá sư, a a chỉ bằng mấy câu nói mà khiến cho nam nhân không có lực khống chế mạnh đầu có chút nóng lên, Nhã Phi chỉ cần tùy tiện giới thiệu nhất kiện đồ vật nào đó.

Đại sư Cốc Ni cười nói: "Tất cả là do đại nhân ban cho..."

Nhìn tràng nội nóng lên, Nhã Phi trong lòng thoáng có chút đắc ý, mấy năm lịch lãm, làm cho nàng hiểu rõ mỹ mạo của mình đối với nam nhân đến tột cùng có bao nhiêu lực hấp dẫn, đôi môi đỏ mọng nhấc lên nhàn nhạt ý cười, nàng thi thoảng ngước mắt nhìn về phía chỗ Tiêu Sơn đang ngồi. Tiêu Sơn chỉ gãi gãi mũi ngạo nghễ nhìn về phía đài đấu giá.

Nhã Phi đôi môi đỏ mọng hé mở, cười khẽ một tiếng vỗ vỗ ngọc thủ, cười nói : “Các vị Nhã Phi cũng biết mục đích của mọi người lần này, cho nên, lần đấu giá này một chút khởi đầu sẽ bị lược bỏ đi, trực tiếp đi vào chính đề" Nói xong, Nhã Phi ngọc thủ khẽ vung lên, ngọn đèn hỏa đăng nhất thời ảm đạm đi rất nhiều, khẽ cử động thân mình, ngọc thủ xuất ra một cái ngọc bàn trên ngọc bàn đặt một bình bạc ngọc nho nhỏ.

Nhìn thấy bình bạch ngọc này, ánh mắt mọi người lập tức nóng cháy lên, khẽ ma sát bàn tay, chuẩn bị sẵn sàng đấu giá

“Tẩy kinh phạt tủy linh dịch lần này so với tẩy kinh phạt linh dịch lần trước đều giống nhau, phẩm giai còn cao hơn lúc trước, hơn nữa phòng đấu giá đã mời Cốc Ny đại sư tự mình xem xét, cho nên các vị đại khái yên tâm ”

Nhã Phi khẽ cười nhẹ, ánh mắt đột nhiên hướng tới Tiêu Chiến, mang theo một nụ cười quyến rũ động lòng người : "Lần trước bốn bình tẩy kinh phạt tủy linh dịch được Tiêu tộc trưởng mua, mà sau khi Tiêu Tộc Trưởng mua được, mà sau ba tháng thì Tiêu Chiến tộc trưởng và hai vị trưởng lão sau nhiều năm dừng lại tại một cảnh giới đã thành công thăng một cấp bậc nguyên nhân trong đó có phải hay không là do tẩy kinh phạt tủy linh dịch...A a, Nhã Phi cũng được.Nói xong, mỹ mâu Nhã Phi hiện lên nét giảo hoạt.

Nghe Nhã Phi thuyết, trong phòng nhất thời mọi ánh mắt đều dời khỏi đài đấu giá, còn có chút ngạc nhiên hướng về phía Tiêu Chiến. Mặc dù hiệu quả họ đã thấy được tại dưới đấu giả nhưng không ngờ một nhị phẩm đan dược với một đại đấu sư cũng có tác dụng. Nghe nói đan dược này có tác dụng với mọi cấp bậc hơn nữa không lo tác dụng phụ gì có hại, loại tác dụng gây đau đớn với một tu luyện giả chẳng có gì đáng nói.

Tiêu Chiến than thở lẩm bẩm rất nhỏ: “Ai, nữ nhân này...không làm thương nhân chính là thật lãng phí nha ”

Cảm thán một tiếng, tuy trong lòng bị ánh mắt của mọi người chung quanh làm cho có chút phiền lòng, bất quá nghĩ lại vật đang đấu giá chính là của mình, cũng chỉ bất đắc gĩ lắc đầu, hung hăng liếc mắt nhìn Nhã Phi đang cười ở.

Thiếu nữ nghe thấy vậy quay sang bên cạnh thiếu niên lên tiếng hỏi: "Tiêu Viêm ca ca thực sự loại thuốc này có hiệu quả như vậy !?"

Thiếu niên nghe thấy thế gật đầu nói: "Ài, ta đã dùng thứ thuộc ấy..." Tiêu Viêm cảm thán nói: "Mặc dù nó không giúp ta có lại thiên phú nhưng nó thực sự là một thứ tốt vô cùng...". Nghe thấy mấy lời này thiếu nữ đều hơi thất thần, trong con mắt có chút kinh ngạc. Nàng nhanh chóng nhìn về phía đài của mình...

"Đệ nhất bình tẩy kinh phạt tủy linh dịch, giá khởi điểm, năm vạn kim tê !" Nhã Phi cười cười trên đài trực tiếp khai khẩu đem giá khởi điểm tẩy kinh phạt tủy linh dịch tăng lên năm vạn kim tê.

/405

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status