Vợ Yêu Ở Trên: Mặc Thiếu Nhẹ Nhàng Hôn chương 5 | Chương 5: Nói đến xã hội thượng lưu của Lan thành thì xưa nay Bắc có Sở Tích, Nam thì có Trì Hoan

Vợ Yêu Ở Trên: Mặc Thiếu Nhẹ Nhàng Hôn

Chương 5: Nói đến xã hội thượng lưu của Lan thành thì xưa nay Bắc có Sở Tích, Nam thì có Trì Hoan

/2903


Chương 5: Nói đến xã hội thượng lưu của Lan thành thì xưa nay Bắc có Sở Tích, Nam thì có Trì Hoan

Hắn nói, Trì Hoan, tôi có thể cưới em, nhưng  nhớ kỹ, tôi sẽ không yêu em.

… …

Đã lâu, cho đến lúc sắc trời đã tối, ven đường đèn từng cái từng cái sáng lên, cô không cảm giác từ trong túi xách cầm kính râm màu trà, che kín hơn nửa bên gương mặt, sau đó đưa tay gọi taxi.

1999 bởi vì là hội viên tạo ra cho nên không có vẻ huyên náo nhiều người.

Cô vừa đi vào đại sảnh, đối diện liền một bóng người đụng tới.

Người kia trực tiếp té lăn trên đất, Trì Hoan cũng bị đụng lui về sau hai bước.

Chân mày của nàng nhíu lên, cúi đầu nhìn nữ nhân chật vật mới bị ngã xuống

Tuổi rất trẻ, rất đẹp, hơn nữa rất có khí chất.

Trì Hoan xưa nay vừa cao ngạo,ánh mắt cũng cao, cực ít có cùng người phái có thể vào được mắt của cô, chớ nói chi là có thể làm cho nàng xưng được một câu đẹp đẽ có khí chất.

Đây là… Sở Tích?

Trong xã hội thượng lưu của Lan Thành,xưa nay Bắc có Sở Tích, Nam có Trì Hoan.

Đều là thân phận thiên kim tiểu thư hiển hách, tuổi tác tương phản, lại đều là siêu quần mỹ nhân.

Trì gia cùng Sở gia vừa vặn tọa lạc tại Lan thành nhất Nam nhất Bắc.

Chỉ bất quá Trì Hoan là đáng yêu quyến rũ, trong vòng giải trí là nữ vương cao ngạo, Sở Tích thì khiêm tốn thần bí lãnh ngạo mỹ nhân.

Hai người mặc dù bị đơn độc nói ra, nguyên nhân trực tiếp nhất là bởi vì hai người này ——

Đẹp đẽ, cùng với nổi danh theo đuổi khó khăn.

Chẳng qua hiện nay hai ngọn núi lớn này đã sụp đổ.

Bởi vì Trì Hoan cùng Mạc Tây Cố đính hôn, độc thân kết thúc, Sở gia đoạn thời gian trước chán nản, Sở Tích không hiển hách nữa

Ngày thu đã vào lâu như vậy, Sở Tích chỉ mặc một cái váy đơn bạc đã bị ướt, trên người bay mùi rượu nhàn nhạt. .. Hẳn là bị rượu bát ướt, hiện ra nửa trạng thái trong suốt, mơ hồ có thể thấy bên trong bra, rất chật vật.

Sở Tích bò dậy, vội vội vàng vàng liền nói ” thật xin lỗi…”

Chờ nàng ngẩng đầu lên, mới nhìn rõ mặt của Trì Hoan, hơi ngẩn ra lăng, giọng nói lạnh tanh lặp lại một lần ” xin lỗi, Trì tiểu thư.”

Các cô trước cũng không nhận ra, mặc dù nghe qua tên của nhau, biết tướng mạo nhau, nhưng chưa từng có xuất hiện cùng nhau

Trì Hoan không có lấy kính râm.

 

Còn chưa lên tiếng, mấy cái công tử cùng hộ vệ của bọn hắn đã đuổi tới nơi.

Cúi đầu liếc nhìn bên người, trên mặt Sở Tích hơi hơi trắng bệch, chân mày vặn lợi hại.

Trì Hoan còn chưa lên tiếng, một cái công tử liền lưu lý lưu khí lên tiếng ” a, đây là bằng hữu của Sở đại mỹ nhân? Cũng là một mỹ nhân, buổi tối đeo kính râm lớn như vậy làm cái gì, đến đến, vừa vặn Sở mỹ nhân một cái không đủ, tới một cái nữa vừa vặn.”
Vừa mới nói mấy câu, tay tên công tử liền muốn đặt lên bả vai của Trì Hoan.

Chân mày Sở Tích càng nhíu chặt mày, lạnh lùng nói ” dừng tay.”

Công tử lang thang cười đến phóng đãng ” gấp cái gì, vừa mới còn là một bộ trinh tiết liệt phụ , thế nào hiện tại có những nữ nhân khác, ngươi liền mất hứng?”

Trì Hoan thổi phù một tiếng cười như chuông bạc.

Cho dù cách kính râm màu trà, trên mặt này vẫn xuyên thấu tia kiêu căng khinh miệt đi ra.

Môi cô đỏ mọng hơi hơi nhếch lên, móc ra chính là nụ cười hình cung, mà nói những lời lạnh ” thử đem tay bẩn thỉu của ngươi đụng vào ta một chút xem thử??? ”

Khi cô thốt ra những lời này, sự chú ý người công tử kia lập tức chuyển tới trên người của cô.

Không biết phải trái hắn đã từng thấy, loại từ trong xương lộ ra liều lĩnh cao ngạo, thật đúng là không thường gặp.

Cười lạnh một tiếng, tay hắn trực tiếp hướng cằm Trì Hoan với tới.

Trì Hoan nhíu đôi mi thanh tú lại, đang định tháo kính mát xuống, mới vừa giơ tay lên, một cái tay thon dài có lực,có khớp xương rõ ràng từ trên trời hạ xuống, lưu loát mà nhanh chóng giữ lại cổ tay.

Sau đó, thanh âm rõ ràng vang lên.

Công tử đau đến sắc mặt biến đổi lớn, giọng tê khàn liền kêu đau lên tiếng.

Theo sát cái cổ tay bị bẻ gảy bị dùng sức kéo một cái, người đi phía trước lảo đảo hai bước, ngay sau đó bị đánh trúng phải bụng, người vội vàng hướng lui về phía sau mấy bước, sau đó đứng không vững, hung hãn ngã rầm trên mặt đất.

Trì Hoan đã lấy xuống chiếc kính râm, nghiêng đầu nhìn nam nhân đang đứng ở bên người mình.

Hắn vẫn là mặc quần đen áo đen động giản, thon dài cao ngất, chẳng qua là tỉnh táo lạnh nhạt đứng ở đấy liền rõ ràng ra đường ranh lạnh lùng, không lộ vẻ gì.

Trì Hoan lần này “Thuận tiện ” thấy rõ.

Có thể là hắn tới Trì gia thời gian quá dài, lại thêm nữa hắn mười năm như một ngày có biểu tình lạnh lùng, thế cho nên để cho cô có thói quen không để mắt đến người đàn ông này thật ra rất khó, hắn có gương mặt tuấn mỹ điên đảo chúng sinh.

Khó trách, hắn theo cô trong mấy năm này, chỉ có cái thân phận hộ vệ chọc cho không ít thiếu nữ hay ngôi sao định câu dẫn hắn, thậm chí còn có nhiều chút các danh viện gia thế đuổi ngược hắn.

Trì Hoan mắt liếc trên đất nhìn tên công tử, đem kính râm đẩy lên tóc, đem áo khoác màu đỏ trên người cởi ra, thuận tay khoác lên trên bả vai Sở Tích.

 

“Như vậy đi ra ngoài chỉ sợ là không được, khoác che đi.”

Sở Tích nhìn cô một chút, lại cúi đầu liếc nhìn áo khoác ngoài màu đỏ trên người, giọng nói trong suốt mềm mại ” cám ơn, quần áo tôi rửa sạch sẽ sẽ đưa cho cô.”

“Một bộ quần áo mà thôi, không liên quan.”

Sở Tích khẽ mỉm cười ” nhưng là bộ quần áo này quá đắt rồi.”

Rốt cuộc là thấm nhuần giàu lớn lên trong danh viện thiên kim, một cái là có thể phán đoán chuẩn xác.

Trì Hoan nhíu nhíu mày, vẩy vẩy môi đỏ mọng ” vậy tùy cô, nghĩ muốn trả thì gửi cho ông chủ 1999, tôi thường xuyên tới.”

Sở Tích nhìn ánh mắt của cô ” cám ơn, nhân tình này tôi ghi nhớ nhớ.”

Dứt lời, Trì Hoan khoác trên người áo khoác ngoài, sau đó lạnh lùng liếc nhìn đám người kia, xoay người rời đi.

Trì Hoan đem kính râm gở xuống, cầm ở trên tay vuốt vuốt, tự tiếu phi tiếu nhìn bọn họ ” còn không đi, chờ bị đòn à? “?

Từ lúc cô tháo kính mát xuống, bọn họ tự nhiên nhận ra cô là ai.

Dù sao gương mặt này của Trì Hoan không nhận biết ra không có mấy người.

Công tử kia bị đỡ đứng lên, sắc mặt dữ tợn liếc nhìn không nói lời nào với nam nhân có khí chất lạnh lùng, lại hướng Trì Hoan cười lạnh ” ngươi tốt nhất bảo đảm Thị trưởng ba ngươi không tán gia bại sản đi, bằng không đợi ngày nào ngươi cùng Sở Tích một dạng không phải là đại tiểu thư, lão tử bảo đảm ngươi so với cô ta thảm hại hơn.”

Trì Hoan không những không giận mà còn cười ” một đám người khi dễ một nữ nhân rồi thế còn rất đắc ý? Các ngươi phía dưới là không món đồ dài kia chứ ?”

” Con mẹ nó, Trì Hoan, đừng tưởng rằng ngươi là thiên kim Thị trưởng thành phố chúng ta cũng không dám động tới ngươi, con mẹ nó ngươi mắng nửa câu thử xem một chút!”

Trì Hoan cười, lười biếng lại tùy ý ” không phục ta là thiên kim Thị trưởng thành phố? Được a, như vậy, các ngươi cùng tiến lên, có thể đánh ngã hộ vệ của ta, ta đêm nay cùng các ngươi chơi đùa, không hạ nổi —— sau này đừng để cho ta ở 1999 nhìn thấy các ngươi!”

Mặc Thì Khiêm mày kiếm không tiếng động nhíu lại.

Cài nút cổ tay của cô, chân dài quay bước muốn đi.

Trì Hoan sững sờ, muốn giãy giụa, nhưng không thể thoát khỏi khí lực đàn ông” Mặc Thì Khiêm, ngươi làm gì?”

Cô có chút giận, nam nhân này thật là to gan, còn dám không vâng lời của cô.

Cô một mực giãy giụa, Mặc Thì Khiêm ngược lại như ý nguyện của cô dừng lại bước chân

Hắn nửa nghiêng người sang, tầm mắt là rơi trên đám người công tử kia, mà nói cũng là nói với bọn hắn, môi mỏng như gọt, hơi hơi dương lên, giọng nói lãnh đạm ” các ngươi muốn cùng ta đánh sao?”


/2903

BÌNH LUẬN