Vương Phi Lạnh Lùng

Chương 2 - Xuyên Qua Rồi

/61


Cô thấy phía trước có luồng ánh sáng mờ ảo nên vội vã đi theo. Đi mãi đi mãi phía trước cô xuất hiện một ngôi nhà tranh ở đó có hai người đang ngồi đánh cờ một nam một nữ khoảng 45-50 tuổi. Cô mải xem đây là đâu mà không để ý bỗng người đàn ông lên tiếng.

Chúng ta ở đây đợi ngươi đã rất lâu rồi

Cô ngơ ngác chẳng hiểu gì mãi lâu sau mới phản ứng lại rồi lấy tay chỉ vào mặt mình hỏi Tôi á

ừ chính là ngươi người đàn ông trả lời

Các người đợi tôi làm gì cô hỏi lại mà khuôn mặt vẫn ngơ như bò đeo nơ vậy

Đưa ngươi về với thế giới thuộc về chính ngươi thế giới thuộc về tôi. Là đâu

Đến đó rồi ngươi sẽ biết thôi, còn đây là món quà ta chuẩn bị cho ngươi người đàn ông nói rồi phất tay. Một luồng sáng trắng bay đến phía cô rồi biến mất ngay như chưa từng xuất hiện vậy. Bỗng nhiên trong đầu cô xuất hiện một cuốn bí tịch tên là Phá Nguyệt kiếm thức . Cô không kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra thì người đàn ông đó đã phất tay cái nữa, cô có cảm giác như mình lại bay lên lại đi vào bóng tối vô tận.Cô đang muốn hỏi đây là đâu thì bên tai vang lên tiếng nói Ta là Nhật lão còn nàng ấy gọi là Nguyệt bà nhớ lấy và kèm theo đó là một tràng tiếng cười vui vẻ hahahaaaaaa . Toàn thân đau gân cốt như sắp gãy ra đây là cảm giác đầu tiên của nàng bây giờ ( từ giờ gọi cô = nàng nha). Từ từ mở mắt ra thế mà đập vào mặt của nàng lại là một khuôn mặt già nua đầu tóc rũ rượi chẳng khác nào một lão khất cái khiến nàng suýt thì sặc nước bọt.

Nha đầu ngươi tỉnh rồi hả làm lão già này lo muốn chết lão khất cái nói

Uk mà lão già đây là đâu vậy nàng hỏi

Này ngươi không ăn nói hẳn hoi được chút à là lão già này đã cứu ngươi đây lão khất cái râu tóc dựng ngược cãi lại

Vậy đây là đâu nàng hỏi

Nhà ta chứ còn ở đâu lão đáp. Lão vừa nói xong nàng bỗng thấy đầu đau dữ dội. Một dòng ký ức tràn vào não khiến nàng ngất đi. Nha đầu này ngươi làm sao vậy.... Haiza thật là lão thở dài rồi đi ra ngoài đóng cửa lại.

/61