Vương Phi Lạnh Lùng

Chương 7 - Kiếm Thánh Lăng Huyền

/61


Sau khi đến nơi lão sư phụ sợ nàng tuổi nhỏ sức yếu nên sắp xếp cho nàng một biệt viên tên Thanh trúc viện để nghỉ ngơi nói là đợi Minh Nguyệt bình phục hẳn mới làm lễ nhập môn gì đấy. Nàng cũng mặc kệ lên đường 3 ngày trời vừa nãy lại leo thang khiến nàng mệt gần chết giờ chỉ muốn nghỉ ngơi trước tiên với lại giờ trời cũng đã chập tối. Sau khi cơm nc no nê tắm rửa sạch sẽ nàng leo lên giường ngủ một mạch tới sáng mai.

Sáng sớm hôm sau nàng vẫn thức dậy như mọi khi để luyện tập. Đang tập lại những chiêu karate học trước kia thì nàng bỗng cảm giác được sự xuất hiện của thêm một người nữa. Theo phản xạ nàng quay lại ra chiêu với vị khách không mời này.

Người đến cũng hơi bất ngờ thật không thể tin được một cô bé mới 10 tuổi lại phản xạ nhanh đến vậy. Vội vàng ra chiêu cản chiêu thức của nàng. Minh Nguyệt ra chiêu nào cũng ngoan độc khiến vị khách không mời này cũng khá bất ngờ. Một cô bé như nàng mà có thể đánh được những chiêu thức khó và kì lạ này làm sao mà người khác không bất ngờ cho được.

Đánh một lúc đã mệt lử Minh Nguyệt quyết định không đánh nữa và thu chiêu lại. Dù sao khối thân thể này vẫn còn quá yếu không thể so với trước kia nên không thể chịu lâu được. Với lại nàng cảm thấy vị khách này cũng không có địch ý nên thoại không đánh nữa mà quyết định đi uống trà nghỉ mát ( lạy tỉ, tỉ vô tư thật)

Vị khách kia đang đánh hăng say thấy nàng ngừng lại cũng khá bất ngờ nên đi theo nàng vào thềm.

Bỗng câu hỏi vang lên Sao không đánh nữa đang vui mà

Nàng ngước mắt lên nhìn. Một ông lão cũng tầm tuổi sư phụ nàng mà trả lời mệt không đánh nữa. Mà ngươi có sở thích bắt nạt con nít hả

Ông lão nghe xong tức đến râu tóc dựng ngược lên. Rõ ràng là nàng đánh trước giờ lại đổ tội cho lão là sao chứ. Thôi kệ dù sao nàng vẫn là trẻ con lão không thèm chấp.

Một ý nghĩ loé lên trong đầu lão Ta thấy ngươi tư chất không tệ hay Bái ta làm thầy đi ta dạy võ công cho ngươi ( hình như câu này nghe quen quen thì phải). Lão hỏi nàng với ánh mắt chờ mong.

Khi nàng định trả lời thì một giọng nói khác đã vang lên không được Vương Hoàng hùng hổ đi vào

Ông lão vừa thấy người đi vào là Vương Hoang thì hỏi tiểu Hoàng à sao lại không được

Phụt hahhaaaaaa nàng đang uống chén trà mà bị sặc haha lão gọi sư phụ già của nàng là tiểu Hoàng .

Vương Hoàng nghe thấy lão gọi mình như thế thì nhíu mày cãi lại này ta nói ngươi cái lão già thối ta với ngươi bằng tuổi nhau mà sao ngươi gọi ta là tiểu Hoàng hả

-Ta thích - lão già kia trả lời rất ngây thơ mà vương lão nghe xong suýt thì tức chết

Mà khoan đã sao ngươi không cho nàng Bái ta làm thầy - lão già kia hỏi vương lão

Nàng đã bái ta làm thầy rồi lão sư phụ nàng trả lời

Hai người cãi nhau đi đi lại lại nàng thấy long hết cả óc hai người có thôi ngay đi k nàng quát lên.

Thấy nàng bực hai lão già kia mới thôi không cãi nhau nữa. Nàng chỉ tay vào lão già kia rồi quay sang hỏi sư phụ nàng hai người quen nhau? Ông ấy là ai

Thấy thế lão già kia mới giới thiệu

- ta tên Lăng Huyền người ta giang hồ gọi ta là kiếm thánh.

Ồ kiếm thánh cơ à nghe cũng oai phết nhỉ. Thế ngươi có bản lãnh gì mà đòi ta Bái làm thầy . Nàng hỏi

-Kiếm pháp của ta nhận đứng thứ hai thì không ai dám đứng thứ nhất. Lão đáp

-Ồ ra vậy thôi được ta sẽ nhận ngươi làm thầy. Nàng nói với giọng miễn cưỡng.

Giờ hai người có thể đi được rồi ta muốn nghỉ ngơi. Đợi mai ta sẽ khích trà hai người còn bây giờ thì té đi để ta nghỉ ngơi. Hai người kia nhìn nhau thở dài

Hayza đồ đệ của họ thật đặc biệt người khác thì hiếu kính thầy còn nàng thì lại đuổi sư phụ đi như đuổi tà mới lạ chứ. Nhưng tại họ vừa mắt nàng nên đành chịu vậy.

Thế là hai người quay lưng ra về ( tủi thân hai cụ quá nhưng thôi kệ vậy

/61