[Xuyên Không] Cái Gì! Quý Phi Đáng Yêu?

Chương 6 - Chương 6

/58


hai tuần sau , vũ cung

vũ hàn kể từ lúc trở về ,nhờ trần công công bẩm báo với hoàng thượng việc lần trước nguyệt phi gây khó dễ cho vũ hàn và là người vũ gia nên hoàng thượng can thiệp nên nguyệt phi cũng không lui tới nữa và cũng vì vậy mà lúc mới vào cung nô tì của vũ cung cũng là người của vũ gia.

tranh thủ lúc này vũ hàn dạy bọn tiểu mai võ công để giúp đỡ mình, do là người vũ gia, theo nàng thấy họ có sẳng vốn võ đủ bảo vệ cho chủ nhân mình, nhưng chuyện lớn thì không làm được gì, dựa vào lợi thế bọn tiểu mai có nội lực thâm hậu nên nàng nhanh chóng truyền dạy cho họ, trong hai tuần nàng đã đem họ trở thành sát thủ như nàng sức mạnh ngang hàng hậu vệ bảo vệ cho hoàng thượng , còn so với hiện đại là sát thủ cấp A,

đêm trăng sáng, một thân nữ nhi bộ trang màu trắng bạc sáng lấp lánh, nhan sắc tuyệt trần đang thổi sáo, tiếng sáo vang động bốn bể làm mọi người thấy lòng vô cùng thanh thản ngước lên nhìn ánh trăng sáng, những bông hoa đang ngủ đêm bỗng bừng nở như ban ngày, nhưng cũng trong lúc này một nam nhân đang vật vã đưa chén thuốc vào miệng uống , đang cố chịu đựng cơn đau đớn bỗng nghe thấy tiếng sáo, sắc mặt bỗng hồng hào, cảm thấy cơ thể có một luồng sinh khí trào dâng , hắn vội ra khỏi ngự thư phòng phi thân lên nóc ngự cung , ngước mắt nhìn một nhi nử đang quay về phía ánh trăng ngâm tiêu, gương mặt tuyệt trần thoát ẩn thoát hiện , như một tiên nử hạ phàm, tim hắn bỗng nhiên nhói lại-cảm giác gì vậy-hắn cảm thấy hơi khó chịu trong lòng-nàng là ai ! sao lại ở đây, nàng là tiên tử hạ phàm sao?- bỗng nàng nhìn xuống thấy bọn tiểu mai lo thưởng sáo không lo luyện tập , vũ hàn vội phi thân biến mất trong ánh trăng sáng, làm nên một cảnh như tiên cõi, hắn cảm thấy người nữ nhân kia bíên mất tim lại rung lên như hụt hẫn vội phi thân như bay đến chỗ nàng nhưng vũ hàn đã đi mất xung quanh chỉ còn lại ngạc ngào mùi hương của hoa , gió làm hắn hít một hơi thỏa mãn, hắn nhìn lên ánh trăng , đã lâu rồi hắn chưa ngắm trăng, nhưng hắn lại nhớ đến tiếng sáo đó, hắn không hiểu mình nữa, quay về tẩm cung , tiếng sáo lại cứ vang vẫn trong đầu hắn, trong mơ hồ cứ nhớ tới người con gái ấy-đây là sao?- nhớ tới ánh mắt đầy kiên cường đó, hắn nghĩ, chợt có tiếng gõ cửa,

-bẩm hoàng thượng mật cung và thiên cung có biến ạ,

-sao , biến gì mau nói

-nô tài vừa đến thiên cung thấy nương nương bổng thức dậy ạ, rồi sau đó lại lâm vào mê mang, sau đó võ công công cũng báo ở mật cung cũng như vậy ạ.

Trần công công nhanh giọng

-gọi thái y! khởi giá tới mật cung và thiên cung

Hắn lạnh lùng ra lệnh , ánh mắt tràn đầy hạn phúc và hy vọng

-nô tài nhận lệnh!

Nói rồi hắn phi thân trong chóp mắt đã tới nơi, một lúc sao thái y tới nhanh tiến vào , rồi mặt mài nhăn nhó đi ra

- họ tỉnh lại không

Hắn hỏi mà mặt vẫn lạnh lùng

-xin thứ lỗi chúng thần ngu muội vẫn không làm gì được ạ,

Đám người thái y rung rẫy

-cái gì, ta đã cho các người rất nhiều thời gian vậy mà vẫn chưa làm gì được sao, người đâu nhốt bọn thái y này vào thiên lao, đợi ngày hành hình

Hắn lạnh lùng nói từng chử, ngự lâm quân tiến vào lôi đám người thái y đi

-hoàng thượng tha mạng hoàng thượng

Tiếng kêu cúư một xa

-hoàng thượng bảo toàn long thể ạ

Trần công công lo lắng nói

-về tẩm cung

Sắc mặt hắn vẫn không đổi

về tới tẩm cung đặt lưng xuống hắn bổng nhớ tới ánh mắt nhi nử đó, nhớ tiếng sáo đó, rồi.... cả đêm không ngủ......

sáng hôm sau, bọn tiểu mai do nghe thấy tiếng sáo thấy cơ thể như có nguồn sức sống rất mạnh, vừa nằm xuống hình ảnh chủ tử mình lại hiện lên làm cả bọn thức thâu đêm, do không ngủ mắt thâm đen( không chỉ có anh ấy nhỉ), sáng sớm nàng đang luyện công thấy bọn họ đi ra , khẽ nhìn, phụt cười , thấy gương mặt chủ tử cười bọn họ thẹn đỏ mặt chỉ biết cúi đầu, nàng thấy mình quá tùy tiện nên dẫn bọn họ đi dạo ngự hoa viên cho thư thái, đang mãi nhìn, từ xa một hình bóng quen thuộc đang đi tới, vũ hàn khẽ cười, -cố nhân-nguyệt phi

, thấy nguyệt phi đi tới , 3 người không nhìn nguyệt phi vội cúi đầu

-tham khiến nguyệt phi

vũ hàn cũng khụy mình

-vũ nhi tham kiến nguyệt phi tỉ

-bình thân, tiểu muội thật có nhã hứng

Nguyệt phi vừa nói vừa đưa ánh mắt khi dễ lên người hàn vũ

-không dám, chỉ là thấy hôm nay trời khá mát mẻ, nên dẩn tĩ muội cùng đi thưởng hoa thôi

Hàn vũ nhanh chóng đáp lại , trong lúc này trong lòng 3 người tiểu mai thấy ấm áp lạ thường , còn mọi người xung quanh thì ánh mắt ghanh tị với họ

-tỉ muội, vũ nhi à, muội là con của tứ gia tộc nên biết thân mình là lá ngọc cành vàng sao lại xưng tỉ muội

Lại là một giọng khinh Bỉ của nguyệt phi

- với ta trên đời không ai thấp kém cả, ai cũng như nhau, ai cũng có quyền như nhau trong cuộc sống này

Lúc này nước mắt bọn gia nhân kể cả 3 người tiểu mai cũng rơi xuống , không ngờ một ngày được xem là con người mà còn là tiểu thư tể tướng con của tứ gia tộc cao quý

-tùy ngươi, thật ngu muội

Nguyệt phi thấy mọi người đều nhìn về hàn vũ vôi rút lui nhẹ giọng nói

-làm phiền tỉ lưu tâm

Hàn nhi vội buông lời cung kính

nói xong nàng phất tay cho bọn tiểu mai lui ra còn mình thẳng chân đến vân đài giữa hồ nước, quay mặt ra nhìn phong cảnh tuyệt vời trong ngự hoa viên- cảnh đẹp nhưng lòng người lại vô cùng tồi tệ....- lúc này nguyệt phi thấy nàng đang thất thần nhớ lại lần vũ nhục trước, -vũ hàn lần này ta không tin ngươi không chết- rồi đi nhẹ nhàng lại giã vờ như ngã vào người vũ hàn cố tình cho cô rơi xuống nước nhưng nào ngờ vũ hàn là sát thủ , cảm nhận được một luồng khí phía sau , vội theo phản ứng bao cao lên giữa không trung, nguyệt phi mất đà té xuống nước, gia nhân bốn bên tú tụm vớt lên, còn về vũ hàn do cơ thể này nàng vẫn chưa quen nhưng phản xạ của mình quá nhanh làm nàng có chút không thích úng kịp rơi xuống nhìn xuống dưới là đá giữa hồ( hòn non bộ) - chết là cái chắc- nàng nghĩ , đột nhiên một thân nam tử thủ pháp nhanh nhạy ôm chặt lấy nàng bay giữa mặt hồ, , nàng bất giác ngước lên nhìn hắn, nam nhân này mắt mũi miệng điều là tuyệt phẩm nhân gian, với thời hiện đại so với mấy diễn viên hollywood hay tài tử hàn quốc chỉ bằng 1/3 người nam nhân này, xung quanh người này tỏa ra khí chất cao quý, rõ là một đế vương, hắn ôm chặt hơn làm nàng chợt đỏ mặt tim đập liên tục- sao vậy nhỉ....-hắn thấy cô nhìn mình vội cúi xuống một cái , nhìn cô hắn cảm thấy có một cảm giác rất quen thuộc như đã gặp đâu rồi, nhẹ nhàng đáp xuống đất hắn lạnh giọng hỏi,

-ngươi có sao không

vũ hàn đang thẫn thờ thì nghe tiếng nói của hắn bổng hoàng hồn nhìn xung quanh, thấy mọi người đang trồ mắt nhìn hai người bằng đội mắt ngưỡng mộ , còn nguyệt phi trố mắt nhìn như không tin vào mắt mình- cô ta sao vậy, được hoàng thượng sủng ái nhưng chỉ đỡ mình thì bất ngờ như vậy...... nữ nhân này thật là quá ghen rồi- , thấy hắn hít thở mạnh , không nhìn nàng nhưng chỉ ngửi mùi hương gì đó , nàng bất chợt buông lời

-người ôm thần thiếp thấy .......

thấy nguyệt phi trố mắt vậy nàng cũng muốn chọc tức cô ta

-đủ chưa.... còn mau không buông tay

nàng ghé lại gần tay hắn gần giọng khó chịu nói, -nữ nhân này thay đổi thất thường thật- hắn nghĩ rồi vội đưa cô xuống đất, thấy nguyệt phi vẫn chưa hoàn hôn nàng tiếp

-á á á , hoàng thượng thật hư nha, ôm người ta chặt còn sờ lung tung nửa làm người ta ngại muốn chết

nguyệt phi và một số phi tần vừa tới thấy vậy cũng bất ngờ- bất ngờ cái gì, ta không cần nam nhân các người đâu.....- mọi người nhìn gương mặt đáng yêu của vũ hàn không chóp mắt ai cũng thấy trong lòng muốn chạy đến ôm lấy cô nựng nịu cả, hắn vẫn đứng như trời tròng nhìn cô không chóp mắt - nữ nhân này là ai? không phãi vũ hàn - thấy ánh mắt hắn nghi ngờ nhìn mình chắm chắm, nàng vội đưa mắt bọn tiểu mai lại, thấy tín hiệu bọn tiểu mai vội chạy đến

-chúng nô tì tham kiến hoàng thượng

bọn người đang ngây ngốc nảy giờ một phần i hoàng thượng dù nử nhân chết cũng không cứu dù nhan sắt có thế nào mà lần này lại cứu là vũ hàn không phải nguyệt phi, thứ hai là cảnh tượng vừa rồi hai người từ từ đáp xuống tỏa ra khí chất ngất trời, làm mọi người không khõi kinh ngạc, còn nguyên nhân thứ 3 là chỉ những phi mới biết

( và về sau mọi người sẽ biết), mới chợt nhớ chạy lạy thỉnh an hoàng thượng

-chúng phi thần thỉnh an hoàng thượng.

-chúng nô tài khấu kiến hoàng thượng.

.

nàng thấy ánh mắt hắn vẫn không đổi tiếp tục nháy mắt cho bọn tiểu mai, thấy bọn họ hiểu ý nàng bỗng cất tiếng nói nhẹ nhàng trong trẽo.

-a a a ta chóng mặt quá, chắc bỡi vì lúc rơi xuống hốt hoãng quá, xin hoàng thượng cho thần thiếp lui về , thần thiếp thấy mình bị chóng ạ,

chưa đợi thánh ý nàng tiếp luôn

- tiểu mai, tiểu cúc, tiểu lan, hồi cung

Cô trở mặt miệng gọi liên tục

-thần thiếp cáo lui

Nàng quay đi liếc mắt nhìn hắn và đám phi thần cười nhạt một cái.

-chúng nô tì cáo lui.

cả đám người đang đấm chìm trong gương mặt đáng yêu của nàng kể cả nguyệt phi, duy chỉ có hắn là không bị dụ hoặc nhưng vẫn yên do đang đánh giá nữ nhân này mạo danh hàn vũ con thừa tướng vào cũng có âm mưu gì và nàng cho hắn cảm giác rất.... thân thuộc, còn với bọn người đang quỳ một phần nửa là vì nảy giờ hắn chưa ..... có cho nàng đi......mà vừa rồi vũ hàn cùng bọn tiểu mai 1 chủ 3 tớ chuồng mất trong tít tắt mà hắn chưa nói được lời nào.

thấy vũ hàn đã biến mất hắn thu lại ánh mắt bỏ đi, không thèm nhìn nguyệt phi một cái, thật ra hắn đã ở sau mọi chuyện từ đầu, vì thế hắn mới biết được vũ cô nương nhà ta thật không.... đáng yêu chút nào, và cũng không đơn giản, nhưng hắn cũng không biết vì sao khi thấy nàng mất đà thì lại bay đến đở cô, -mình đến rồi- rồi lấy bàn tay lên ngửi - sao quen thuộc thế nhỉ! mùi hương này mình đã .....- , chuyện hôm nay dù hắn không thấy đi chăn nửa thì hắn vẫn không đỡ nguyệt phi vì thế nguyệt phi vẫn dững dưng nhưng điều khiến cô bất ngờ là hắn lại đỡ vũ hàn- vũ hàn! ngươi phải chết- nguyệt phi cắn răng

về đến ngự thư phòng hắn cho gọi võ công công và nguyễn công công đến bảo anh em ngự quân họ vân tới

-các ngươi nhanh chóng thông báo cho vân đĩnh, vân lạc, vân liệt điều tra vũ hàn cho ta hình như cô ấy là giả mạo,

-vâng ạ .

bọn họ lập tức phi nhanh như gió.

tối đó,-.

- hoàng thượng tối nay đến thiên cung và mật cung hay là đến tẩm cung nghĩ ạ.

võ công công cung kính hỏi.

-không tối nay đến vũ cung.

võ công công nheo mắt tỏ rõ sự bất ngờ xém té xuống long sàn nhưng miệng vẫn cuời - cuối cùng thì hà hà.... Long mạch được tiếp nối rồi, tiên đế tiên hậu thuộc hạ bây gìơ có chết đi chăng nửa cũng vui rồi..... Ha ha - võ công công cười gian, còn hắn vẫn lạnh mặt - nử nhân đó là ai , vào cung có mục đích gì, lại còn giả ngốc nửa,....- hắn càng nghĩ vừa cảm thấy càng rối ( haizz võ công công mà biết hắn đang nghĩ chuyện này chắc sẽ thất ngất mất ha ha) chợt nhớ tới tiếng sáo, tới ánh mắt mạnh mẽ nử nhân ấy, kiệu ngự long vẫn dần đi xa theo hướng vũ cung.....

Chương Ngoại Truyện- Vũ Hàn Cổ Đại Ở Thế Giới Hiện Đại

-thật đau nhứt nha.....- vũ hàn mở mắt dậy thấy mình đang nằm trên chiếc giường , trải bằng niệm trắng,vội nhìn xuống thân mình -trời ạ cái quái gì vậy! bộ đồ gì mà mỏng vậy- trên ta gắn cái ống gì đó dẫn ghim vào trong tay mình, cô khẽ nhìn lên thấy một cái bình úp ngược nước theo ống đó chảy vào, nàng há hốc mình khẽ động đậy, một cơn đau nhứt lan tỏa toàn thân, cô vội nhìn quanh , một căn phòng chứa đầy những vật dụng khó hiểu, có một cái hộp mà nó cứ kêu bíp bíp , căn phòng chìm trong một màu trằng, cô vội hướng về cánh cửa , một người nam hơi trung niên và một phụ nữ trẻ đi vào toàn thân 2 người là mặc trang phục trắng lạ mặt vào nói

- vũ hàn tiểu thư , cô cảm thấy thế nào ạ

người đàn ông hỏi

-đây là đâu

Cô vội hỏi lại

-đây là bệnh viện ạ, cô rơi từ tầng 70 của tập đoàn vũ hàn ạ, cô đã hôn mê gần 1 tháng rồi ạ

Hắn giọng nhẹ nhàng nói

-tôi hôn mê ,gần một tháng,!còn có bệnh viện, tầng 70 tập đoàn vũ thị là cái gì, tôi ngất vì té xuống nước mà

Cô hết sức bất ngờ

-tiểu thư người không sao chứ ạ, y tá đưa cũ hàn tiểu thư đi CT não, kiểm tra toàn bộ

Hắn vội quay lại nói với cô gái phiá sau,

-vâng ạ

Nói rồi cô gái đẩy cô và cái giường đi một mạch - cô gái này thật mạnh nha - nhưng cô không biết bên dưới chiếc giường có bánh xe

-các người đưa tôi đi đâu

Cô vội hoàn hồn hỏi

-xin tiểu thư giữ trật tự công cộng và nằm yên để y tá chăm sóc ạ

Tên nam nhân nói

-thưa bác sĩ , não có một số vấn đề xuất huyết nhưng không nghiêm trọng, còn lại đều bình thường

Cô y tá nói với hắn

-vũ hàn tiểu thư quả là nhẫn y rơi từ tầng 70 xuống mà không chết đã vậy còn chỉ bị vết thương nhỏ, nhưng hình như cô ấy đã mất trí nhớ .

Hắn ra giọng tán thưởng

-chắc có thể ạ,

Y tá cũng cảm thấy rất kì lạ

-ukm, theo ta nghĩ do hoãng hốt hay va đập nên tạm thời kí ức mất đi, thui cô đi chăm sc1 cho tiểu thư , ta còn ca phẩu thuật ,

Nói xong hắn bỏ đi một mạch

-vâng thưa giáo sư

Cô y tá cúi đầu xong cũng bỏ ra ngoài

-đây là đâu, thế giới này, cổ mình .... á tên này là ai sao lại để dao ở cổ họng mình, -đang nhắm mắt suy nghĩ cô chợt thấy đau ngay cổ họng mình, cô ngước nhìn một tên nam nhân mặt lạnh tanh đang đễ dao ngay cổ mình làm cô nhăn mặt đau đớn

-không ngờ cô vẫn còn có thể sống, vũ hàn nhiệm vụ này không tính là hoàn thành , nên tôi sẽ thay thủ lình tiễn cô đến cuối cùng của nhiệm vụ, tôi rất tiếc khi phải lấy mạng một mỹ nhân như cô , nhưng....

cô nhìn chằm chắm vào hắn ,mắt nâu bỗng sáng lên, chuyễn dần sang màu đỏ, cô không còn là mình nữa, tên sát thủ vừa thấy ánh mắt cô bỗng khựng lại

-bỏ dao xuống ,

cô chậm rãi nói,hắn vô thần bỏ xuống,cô thấy vậy vùng lên bỏ chạy khõi căn phòng quái lạ, ra khõi cái nơi mà người ta gọi là bệnh viện,cô nhanh chóng bỏ chạy thấy một đám người đuổi theo, haizz tránh vỏ dưa gặp võ dừa , vừa thoát được một tên giờ lại gặp cả một đám đuổi theo mình ,nhưng cô không ngờ họ không phải là cùng bọn với tên vừa rồi trang phục hoàn toàn khác , cô chạy thục mạng, tới nơi rất nhiều người trên ghi 'tập đoàn viên hạo ' cô ngước lên nhìn mới nhớ lại , nhìn quanh , - trời ạ thế giới naò thế này- cô nhìn tòa nhà bằng kính cao lớn, đường xa trải một lớp đen, trên đường không xe ngựa, mà tấp nập các hộp sắt biết di chuyễn, còn có vô số người ăn mặt rất thoáng mát, -trời ơi , có ai cứu tôi không- cô bất chợt nhìn thấy đám người kia đuổi tới, một tên dùng súng bắn vào cô nhưng do cô kịp né, - cái đó là cái gì mà hỏa lực kinh quá xém chút nửa giết chết mình rồi- cô quay gắt đầu nhìn lại đám đàn ông lạ mắt, mắt sáng rực lên , cả thân người bọn họ cứng đờ đứng lại, cô thật không biết tại sao mình lại có năng lực này trước kia cô hoàn toàn không có- hay trước kia mình không có điều kiện dùng nhỉ! thật phí phạm mà....! cô nghĩ, lúc này một cái hộp sắc chạy đến mở cửa, một nam nhân ăn mặc bộ đồ đen trong công ty bước ra, chàng trai này vô cùng xinh đẹp nha, có thể gọi là cực phẫm mỹ nam à, cô nhìn thấy hắn bước vào cái hộp sắt, vội chạy lại,

- huynh đài có thể cho ta hóa giang một đoạn được không, ta đang bị thích khách truy sát

hắn đưa mắt lạnh nhìn cô, phía sau đám người bảo vệ hắn túm lấy cô , -cô gái này đang đóng phim à- hắn nghĩ, rồi nhìn cô gái , thấy hắn có vẽ không đồng ý cô vội dùng mắt mình một lần nửa, hắn thẫn thờ , cô nói

-cho ta vào trong

-vâng! mời người vào

các người hộ tống hắn thấy hắn nói vậy nét mặt xanh mét- tổng tài sao vậy- bọn họ cũng buông tay sợ làm tổng tài nổi nóng, cô vội leo lên ngồi kế hắn, cô quanh đầu ra sau cữa xe đóng lại , bọn người đuổi theo cô lúc nãy đang cười- cô tự hỏi! mình thoát sao bọn họ vui thế nhỉ, tên mỹ nam mắt lạnh vẫn ngồi thừ ra vô hồn , tên tài xế thấy thế cũng chỉ biết chạy, bổng nhiên két một tiếng , mắt hắn đột nhiên hoàn hồn quay quá nhìn cô , hắn liếc cô, cô gái này thật đẹp nha, so với các đế hậu màn ảnh còn kém xa, nhưng cô gái này là,- tổng giám đốc bí mật tập đoàn vũ hàn ư...... không ngờ cô tự chui đầu vào nhỉ......- , cô ngước mặt lên thấy hắn như có vẽ đã thoát khõi thôi miên, vội nhanh miệng

- cảm ơn ngươi , phu xe cho ta xuống chổ này được rồi

tên tài xế nhìn hắn như đợi lệnh, thấy hắn khẽ cười, -vũ hàn cô điên rồi sao? -hắn nghĩ -thật vui-

-cộ nghĩ lên xe cũa thiên hạo này muốn xuống thì xuống sao, vũ hàn, cô đã tự chui mình vào cô nghĩ tôi sẽ buông cô à, hôm nay cô phải chết

hắn lấy một cây súng để ngày đầu cô gồng lên chuẫn bị bắn thì cô hét lên

-huynh là là ai

huynh ,hắn vụt cười nhẹ, làm tên tài xế như hoàn hồn - tổng giám đốc cười sao?- vũ hàn này hô nay làm sao vậy nhỉ, mấy lần ám sát hắn, lấy tài liệu mật, làm sát thủ, làm tổng giám đốc tập đoàn nhất nhì thế giới, chẵng lẽ giải thể tập đoàn vì muốn theo nghành diễn viên, nhưng hắn nhìn ánh mắt ngu ngốc của vũ hàn tỏa ra rất chân thật không giống diễn xuất

-cô nói năn gì thế, cô bị điên à, tôi đang nghi ngờ tập đoàn cô phá đi là vì muốn làm diễn viên chứ không phải là nhiệm vụ tổ chức

-tôi không nhớ gì hết, anh là ai , thả tôi , thả tôi, tập đoàn , tổ chức là cái gì, còn diễn viên là cái gì

-cô đang giã đần với tôi à, nhẫn y, vũ hàn thư kí, tổng giám đốc tập đoàn vũ hàn, hay siêu sát thủ cấp s thế giới do chính phủ điều khiễn

-ngươi đang nói gì vậy, ngươi biết cha ta là ai không

cô không phãi mồ côi sao, sao lại có cha, hắn nhíu mày, chắc đây là nhân vật không tầm thường

-cha ta là tễ tướng , dòng họ ta là dòng họ cao quỳ thứ 2 của đại trần quốc, ta cũng là mỹ nhân hoàng thượng

nàng nói đôi mắt ngốc nghếch đến khờ dạy nhưng cho người ta cảm giác chân thực, hắn há hốc mồm đang chờ đợi một điều gì đó đáng sợ, nghe nàng nói xong tên tài xế bỗng cười vật vã còn hắn cũng nhoẽn miệng cười tươi,-cô ấy sao vậy, , điên rồi à-

-cô đang xàm ngôn gì đó, cô tưởng đây là phim trường sao

-ngươi ! to gan dám nhục mạ bổn cung

lần nửa tên tài xế cười vật vã, nhưng thật ra tên tài xế này cũng để ý tới hắn, thấy hắn có nét cười , hôm nay có vẽ hứng thú mới dám cười như vậy chứ ngày thường - ăn đạn là cái chắc- hắn nghĩ , người này có khi nào không phãi cô ấy, hay là đang mất trí nhớ, không được phải giữ cô ấy lại , thà giết lầm còn hơn bỏ xoát.

-dù cô con ngọc hoàng, hay diêm vương, ta cũng không cho cô đi,

nói rồi hắn ra hiệu cho tài xế phóng xe đến một tòa nhà, gọi là lâu đài cũng không đúng nó lớn như chính điện hoàng cung nhưng về cấu trúc thì không giống,

-oa cung điện này thật đẹp nha, nhà ngươi thực tài,

mấy chục người đang đứng đợi lệnh hắn không nhịn nổi che miệng cười, -cô gái này không biết sống chết al2 gì- hắn cũng cảm thấy hơi hứng thú

-thực lực của ta không cần cô bận tâm, người đâu nhốt cô ấy vào phòng , sắp người canh gác ngày đêm , có động tĩnh gì giết không cần thông báo,

nói rồi một đám người tới đưa tay bảo cô theo họ, cô thấy ánh mắt giết người của hắn không dám cãi lại, do vừa thức dậy nên cô đói rõi mệt nên năng lực thần kì lúc nãy mà cô không biết là gì đã chiếm đoạt toàn bộ chút sức lực còn lại nên cô không sử dụng được nửa chỉ còn cách tuân lệnh hắn đễ giữ mạng rồi sau tinh tiếp.

cô được dẫn vào một căn phòng , lớn, tuy cũng cở phòng cô ỡ vũ phủ nhưng bài trí và vật dụng vô vùng lạ mắt, cô thấy toàn thân rã rời vội leo lên giường nằm ngủ, khi thức dậy thấy thức ăn đã chuẫn bị sẵng bên ngoài cánh cữa vẫn khép kín, cô ăn uống xong, vội đập cữa, hai nam nhân đứng canh bên ngoài thấy cô co động tĩnh một tên lên nòng súng tên còn lại mỡ cửa, mở cửa cô vội hét lên

-ta muốn đi nhà xí,

-trong ấy có nhà vệ sinh

-nhà vệ sinh là cái gì

-cô không biết nhà vệ sinh

-không! các người có thể cho một nữ nhân tới giúp ta không

hai tên nhìn nhau rồi gật đầu, tên cầm súng vẫn chĩa về phía cô, tên còn lại dẫn một cô hầu lên, cô hầu dẫn cô vào nhà vệ sinh hướng dẫn cô, cô vội cám ơn rồi cô hầu cũng cười gật đầu không nói gì lập tức ra khõi phòng,

tối hôm ấy , cô đang nhìn ra cửa sổ ,nghe tiếng động bên ngoài, bây giờ cô cũng đã biết đó gọi là xe ,hihi cũng thông mình vãi đạn

hắn vừa bước xuống xe ngước lên nhìn thấy cô đang thất thần, nhìn đôi mắt cô có phần ngốc nghếch không giống trước kia, cả người ngon cường còn bây giờ cô tỏa ra ngây ngô , đáng thương, hắn lại nghi ngờ người này là ai, , cô rõ ràng là vũ hàn mà anh vẫn muốn giết chết cho bằng được sao bây giờ thấy côlại như kẻ ngốc vậy chứ- không được lơi là- hắn tự nhủ, cô cũng ngước xuống nhìn hắn, nam nhân này thật đẹp nha, nhưng mặt lạnh quá, hắn nhanh bước vào

-hôm nay vũ hàn tiểu thư thế nào, có gì bất thường không

hắn lạnh giọng hỏi

-có ạ, cô ấy dường như quên tất cả, đến việc đi vệ sinh thế nào cũng không biết

tên gác cửa nói

-ừ ta biết rồi, chăm sóc cô ấy cho tốt vào, không được lơi là có việc gì cứ việc giết chết cho ta, dù sao cô ấy cũng là mối nguy hiểm,

hắn vẫn dùng gương mặt lạnh

-sao giám đốc lại giữ lại cô ấy ạ

tên thuộc hạ thấy thắc mắc , biết là không nên hỏi nhưng chịu không được

-cô ấy còn nắm một số giấy tờ của ta, tuy không quan trọng nhưng cũng ảnh hưỡng không nhỏ

hắn vẫn như củ , nét mặt không chút gợn sóng nào, chậm rãi nói, đưa tay mỡ cữa đi vào

thật ra nếu cô chết hắn cũng không có gì , vì cô chết những tài liệu ấy cũng sẽ mất mãi mãi thôi, nếu như trước kia hắn sẽ không ngần ngại cho cô một phát đạn , nhưng hắn bỗng thấy cô thật thú vị, không lạnh lùng như trước kia, đợi hành hạ cô rồ giết cũng không muộn, ánh mắt ngu ngốc của cô đột nhiên làm hắn khựng lại ,-mình bị sao vậy nhỉ- nói rồi hắn đi dần tới phòng cô, cô nghe tiếng bước chân vội leo lên giường , giã ngủ, hắn bước vào nhìn cô cười, càng lúc càng lại gần......


/58

BÌNH LUẬN